LoveTruyen.Me

Bhtt Cuu Vy Ho Ly Phac Thai Anh X Lap Le Sa

Chiếc thuyền sáng hôm sau đã cập bến đến Hàng Châu. Cả hai nhanh chóng lên bờ. Lệ Sa đi lên trước đưa tay đỡ Thái Anh lên:

"Từ từ, cẩn thận đó"

Rồi sau đó Lệ Sa mới đỡ Khuê Liên lên. Hành lí cũng đang được hạ nhân mang lên bờ giúp. Lệ Sa quay người lại nhìn Hàng Châu đang ở ngay trước mắt nàng, hít một hơi dài rồi thở ra sảng khoái:

"Ở đây quả thật là thiêng đàng hạ giới, thật khiến người ta thoải mái"

Thái Anh khoác tay nàng nói:

"Nàng thấy thoải mái là được rồi"

Khuê Liên nhanh chóng cùng đám hạ nhân đi lên trước nói:

"Hai người cứ dạo một vòng trước đi, ta đi tìm chỗ ở rồi quay lại tìm hai người"

"Được, tỷ đi cẩn thận"- Lệ Sa vui vẻ nói

Khuê Liên gật đầu rồi đi cùng đoàn hạ nhân. 

"Chúng ta đi thôi"- Lệ Sa hí hửng di gót

"Tới đây rồi đừng kêu ta là nàng nữa, nhớ chưa?"- Lệ Sa nói thầm vào tai Thái Anh

"Thiếp biết rồi"- Thái Anh trở nên ôn thuận, nghe theo lời Lệ Sa

Nhìn hai người bây giờ quả thật rất giống một đôi thanh mai trúc mã cùng nhau dạo phố. Hai người vừa đi vào tới chợ thì Thái Anh đã bị quang cảnh náo nhiệt này làm nàng cứ đảo mắt nhìn mãi, nhìn tới nhìn lui. Như con chim bị nhốt lâu ngày đột nhiên được thả ra nhìn ngắm thế giới bên ngoài vậy. Thì ra thế giới ở bên ngoài tường đỏ ngói xanh trong cung lại xinh đẹp, náo nhiệt ồn ào đến vậy.

Lệ Sa nhìn qua nàng, trước giờ ít khi nào thấy đôi mắt của nàng mở to như đứa trẻ nhìn viên kẹo ngọt đến như vậy. 

"Vị thiếu gia và tiểu thư này, ghé vào ăn món Tiểu Long Bao đi. Món này là món truyền thống của gia đình ta đó, rất ngon, ghé vào ăn thử đi"- Một nam nhân lớn tuổi đứng mời gọi hai người

Lệ Sa quay qua hỏi ý Thái Anh:

"Anh Nhi, nàng có muốn ăn không? Ở hoàng...à ở phủ nàng đã từng ăn món này chưa?"

Thái Anh điệu bộ ngơ ngác:

"Thiếp...chưa từng ăn"

"Vậy vào trong ăn thử đi"- Lệ Sa mỉm cười kéo Thái Anh vào quán ngồi

Thái Anh ngồi xuống nhìn quanh, đây chỉ là một quán ăn vỉa hè. Nàng tuyệt nhiên chưa bao giờ được thấy. Hôm nay đúng là mở mang tầm mắt. 

"Vậy ông chủ, cho hai phần đi"- Lệ Sa vui vẻ nói với ông chủ quán

"Được được, có ngay"- Ông chủ cũng vui vẻ tiếp lời nhanh chóng đi vào trong chuẩn bị

"Ăn ở đây có tốt không? Thiếp trước giờ chỉ ăn món ngự trù...ở đây..."- Thái Anh vì xa lạ nên lo sợ

Lệ Sa đặt tay mình lên tay nàng:

"Nàng đừng lo, không sao đâu. Đây là mĩ vị nhân gian, tuyệt nhiên khác với món của ngự trù làm. Chắc chắn sẽ làm nàng tấm tắc khen ngon"

Nhìn vẻ mặt của Lệ Sa thì Thái Anh yên tâm rồi:

"Nếu...chàng nói vậy thì ta yên tâm rồi"

Lệ Sa nghe một chữ "chàng" thốt ra từ miệng của Thái Anh thật khiến Lệ Sa có chút không quen. Nàng cúi xuống tủm tỉm cười.

Thái Anh nhìn thấy thì liền hỏi:

"Thiếp nói gì sai sao?"

"Không không, chỉ là nàng gọi ta là chàng nghe rất đáng yêu, rất lạ tai. Khiến ta bất giác bật cười thôi"- Lệ Sa lắc đầu, miệng vẫn còn cười nói

Thái Anh nghe xong cũng có chút đỏ mặt cũng cúi xuống không nói gì. 

"Đồ ăn tới rồi đây!!"- Ông chủ bưng hai phần ra đặt lên bàn

"À đa tạ"- Lệ Sa gật đầu

Ông chủ đứng nhìn hai người một hồi, nhìn cách ăn mặc và thần thái cũng đủ biết hai người là người từ nơi khác đến. Phong thái của Thái Anh cũng rất cẩn trọng, tỏa ra một khí khái bất phàm, dù mặc y phục thường dân thì nàng vẫn tỏa ra khí chất của một Hoàng hậu. Bởi nhân gian mới truyền rằng "Nữ nhân Phác thị có số mệnh làm Hoàng hậu" quả không sai. 

Nhìn qua Lệ Sa, bờ vai nhỏ nhắn, dù mặc y phục nam nhân, búi tóc lên nhưng thật sự trông cũng còn chút nữ tính. Khí chất của nàng cũng không thua Thái Anh, là khí chất của người hoàng gia. Ông chủ tiệm là người rất có mắt nhìn người, vừa nhìn qua liền biết nên hỏi:

"Cho hỏi cao danh quý tánh của hai người"

Lệ Sa ngước đầu lên:

"À ta là Lệnh Tử Sa, còn đây là...thanh mai trúc mã của ta, Thẩm Ngạch Anh Nhi"

Ông chủ gật đầu:

"Hai người khí chất tỏa ra không phải của dân thường, nhìn hoa văn trên vải dù không may theo phong dáng cầu kì nhưng cũng đủ biết đó là loại vải thượng hạng. Lão tử đây chắc chắn hai người từ nơi khác đến, hay nói đúng hơn là kinh thành. Có thể là công tử tiểu thư hào môn nào đó!!"

Nghe lời nói đầy tinh tế của ông chủ quán Thái Anh ngây người cũng ngẩng đầu lên, quay qua nhìn Lệ Sa rồi đáp:

"Ông chủ đây quả là có mắt nhìn. Chúng tôi chỉ đơn giản muốn tới đây dạo chơi, mong ông..."

Ông chủ vừa nghe tới đây đã hiểu được Thái Anh muốn nói gì:

"Được được, lão tử đây không xen vào chuyện của hai người. Tiểu thư yên tâm"

"À được vậy đa tạ ông"- Thái Anh gật đầu

Trong khi hai người nói thì Lệ Sa đã ăn xong, nàng hỏi:

"Ông chủ, hai phần này bao nhiêu tiền?"

"Hai người từ nơi khác tới, hay là coi như ta mời hai người bữa ăn này vậy. Có được không?"- Ông chủ có vẻ rất mến hai người

"Ơ vậy sao được?"- Lệ Sa ngây người

Ông chủ nghe thế sợ hai người ngại nên suy nghĩ một hồi thì nghĩ ra được một ý hay:

"Hay là vầy đi. Ờ...bây giờ chúng ta chơi đối chữ, nếu hai người đối được thì ta sẽ miễn bữa ăn này, có được không?"

Lệ Sa nhìn qua Thái Anh. Thái Anh gương mặt tự tin, nàng từ nhỏ đã được vào cung học chung với các Hoàng tử, Công chúa. Học thức của nàng uyên thâm không kém nam nhân nên ngay lập tức đồng ý:

"Được, mời ông ra câu đối"

"Ráng chiều ánh nước, ông chài hát mãn giang hồng"- Ông chủ nhanh chóng đã đọc câu đối lên

Thái Anh không suy nghĩ liền đứng lên đối lại:

"Tuyết rắc ngang trời, trai xóm ca Phả Thiên Lạc"

Ông chủ bật cười suy nghĩ một lát rồi đối tiếp:

"Mười khoa tiến sĩ chơi vườn hoa"

Thái Anh nghe xong liền chau mày suy nghĩ, nàng trước giờ không chịu thua. Khi nãy bộ dạng cũng bừng bừng nhuệ khí. Bây giờ ngộ nhỡ không đối được quả là mất mặt vô cùng, còn gì là nữ nhân Phác thị cơ chứ.

"Vạn tuế thiên hoàng...Vạn tuế thiên hoàng...ờ..."- Thái Anh nói nhanh quá nên chưa kịp nghĩ vế sau, đứng đó ậm ừ

Lệ Sa nãy giờ ngồi chống tay nhìn hai người đối qua đáp lại. Thấy cũng thú vị, nàng ở trong Trường Xuân Cung cũng rất hay đọc kinh thư. Nên văn vở cũng có một chút. Bản thân lại có tư chất thông minh nên cũng muốn đối thử. Gương mặt nàng thản nhiên cất lời, tiếp câu của Thái Anh:

"Vạn tuế thiên hoàng ngồi thềm ngự"

Cả ông chủ và Thái Anh nghe xong đều quay xuống nhìn nàng. Lệ Sa đứng dậy vươn vai, nàng còn muốn đi dạo nữa. Nếu cứ ngồi ở đây thì chán quá, dù gì cũng ăn no rồi, nên đi dạo vận động tiếp.

Nhìn ánh mắt hai người thì Lệ Sa hỏi:

"Sao vậy? Có gì sao?"

"Lệnh Công tử...ngài quả là chân tài tử. Ngài có định đi thi Trạng Nguyên không?"- Ông chủ khẩn trương hỏi

Lệ Sa cười hề lắc đầu:

"Không không, thi Trạng Nguyên gì chứ. Ta không có hứng thú. Ta cũng không phải tài tử gì cả, chỉ là mấy câu đối vui mà thôi. Nếu không còn gì nữa thì bọn ta xin được phép đi trước"

"Đi thôi"- Lệ Sa đi tới gần Thái Anh nắm tay nàng rời đi

"Hai người đi thong thả"- Ông chủ nói vọng theo

Lệ Sa quay lại gật đầu cười rồi mới đi hẳn. Ông chủ nhìn xuống bàn ăn, thì ra Lệ Sa đã để ngân lượng lại từ hồi nào. Không những để ngân lượng còn để dư, hai nén bạc lớn trên bàn. Ông chủ cầm lên, miệng chỉ mỉm cười lắc đầu:

"Rõ ràng là một nữ tử thông minh hoạt bát, sao lại nhận là nam nhân. Còn nói là thanh mai trúc mã với nữ nhân bên cạnh. Đúng là thế sự kho lường, chuyện gì cũng có thể xảy ra được"

                                                 ~~~

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me