LoveTruyen.Me

Bhtt Lichaeng Duoc Voi Doi Tien Chuyen Ver



Mọi người nâng ly uống thỏa thích, giống như thời gian quay lại thời điểm vừa thành lập công ty, một nhóm thanh niên trẻ tràn trề khát vọng về tương lai giữ vững lập trường cùng nhau tiến về phía trước, nhưng mà những chàng trai hai mươi tuổi năm đó bây giờ đã trở thành những tinh anh trong ngành trưởng thành chín chắn và có trách nhiệm, mà Lạp Lệ Sa cũng đã ba mươi ba tuổi.

Hôm đó bọn họ đều uống say, chỉ có Alice đang ở cử không thể uống rượu nên còn tỉnh táo, Alice gọi xe cho mỗi người một chiếc xe đưa họ về nhà, cuối cùng trong phòng ở nhà hàng chỉ còn lại Alice và Lạp Lệ Sa.

Alice gọi điện cho Phác Thái Anh, Phác Thái Anh tự lái xe đến rước Lạp Lệ Sa. Phác Thái Anh vào phòng, Lạp Lệ Sa chau mày nằm trên salon, Phác Thái Anh nhìn thoáng qua bàn tiệc, đồ ăn cũng không nhiều lắm, rượu bia thì đầy một bàn.

- Cái này hết bao nhiêu tiền?
Phác Thái Anh chau mày đi qua muốn đỡ Lạp Lệ Sa, nhưng vừa chạm vào người Lạp Lệ Sa đã bị Lạp Lệ Sa đẩy ra.

- Đừng chạm vào tôi! Alice, gọi cho Thái Anh........
Lạp Lệ Sa đã say đến mơ hồ, nhưng mà trong tiềm thức vẫn kháng cự tiếp xúc với bất kỳ người nào ngoại trừ Phác Thái Anh.

Phác Thái Anh dở khóc dở cười nhìn Lạp Lệ Sa, sau đó tiến lên phía trước, không kéo Lạp Lệ Sa lên nữa, mà là ngồi xổm xuống trước ghế salon ghé sát tai Lạp Lệ Sa.

- Vợ, theo em về nhà nha.
Lạp Lệ Sa hình như nghe được tiếng của Phác Thái Anh, mở mắt mơ mơ màng màng nhìn người phụ nữ trước mặt.

- Thái Anh............. Không đúng, cô không phải Thái Anh. Thái Anh của tôi làm sao có thời gian đến đón tôi? Em ấy dành hết thời gian cho con nhóc Phác Thái An kia rồi.........

Lạp Lệ Sa nói xong cười khổ, Alice có chút xấu hổ rời khỏi phòng.

Phác Thái Anh thở dài một hơi, trước khi sinh con cô nghĩ cô có thể cân bằng giữa Lạp Lệ Sa và đứa nhỏ, nhưng mà hiện tại xem ra mình đã lạnh nhạt với Lạp Lệ Sa. Cô cảm thấy giữa mình và Lạp Lệ Sa còn rất nhiều rất nhiều thời gian, mà cô chỉ có thể bên cạnh Phác Thái An mười tám năm, cho nên mới vô tình thiên vị Thái An

- Vợ, em thật sự là Thái Anh của chị, chúng ta về nhà nha.
Phác Thái Anh lại muốn kéo Lạp Lệ Sa lên, nhưng mà Lạp Lệ Sa vẫn bất động, Phác Thái Anh cũng không dám dùng sức.

- Vậy em cõng tôi về đi.
Lạp Lệ Sa cậy say làm nũng, Phác Thái Anh thở dài, thật sự ngồi xổm xuống cho Lạp Lệ Sa leo lên lưng mình đi ra ngoài.

- Tôi lái xe đưa các cô về nha?
Hiện giờ Alice đã thanh toán xong, nhìn thấy Phác Thái Anh cõng Lạp Lệ Sa đi đến, vội chạy ra nói.

- Cảm ơn cô, nhưng chị ấy không muốn ngồi xe, gần đây có một khách sạn, hôm nay tôi đưa chị ấy đến đó nghỉ ngơi.

Alice gật gật đầu không nói gì thêm nữa, đứng tại chỗ nhìn hai người rời đi.

- Thái Anh, có phải tôi đang nằm mơ không?
Lạp Lệ Sa mở to mắt, gió thổi nhẹ qua, đã hơi tỉnh rượu, nhưng đầu óc vẫn còn mơ hồ, chôn mặt vào cổ Phác Thái Anh cọ cọ

- Không phải.
Phác Thái Anh có chút hụt hơi, nhưng cô vẫn tiếp tục đi về phía trước.

- Lâu rồi em không có đối xử tốt với tôi như vậy.
Giọng nói của Lạp Lệ Sa trong trẻo như lạnh lùng, lại lộ ra vài phần ấm ức.

- Em xin lỗi.
Trán của Phác Thái Anh bắt đầu đổ mồ hôi, hô hấp cũng trở nên nặng nhọc và gấp gáp.

- Tôi không muốn nghe ba chữ này......
Lạp Lệ Sa nhíu mày, sau đó cắn vào cổ Phác Thái Anh một cái, Phác Thái Anh đau đớn hít một hơi khí lạnh, quả nhiên là người say không nói đạo lý.

- Vợ, em yêu chị.
Phác Thái Anh nhẹ giọng thâm tình bày tỏ với Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa nghe xong cười haha, nhả răng ra lại bắt đầu dùng lưỡi liếm vào nơi cô vừa cắn, chân Phác Thái Anh mềm nhũn suýt chút nữa té ngã, Phác Thái Anh vội hít thở mấy cái, mới ổn định lại nội tâm xao động của mình.

- Vợ, đừng quậy nữa.
Phác Thái Anh mang giọng điệu cầu xin nói, Lạp Lệ Sa cười cười không phá Phác Thái Anh nữa, nằm ngoan ngoãn trên lưng Phác Thái Anh, không lâu sau đã ngủ.

Phác Thái Anh cõng Lạp Lệ Sa đến khách sạn, lúc làm thủ tục nhận phòng, cô gái ở quầy lễ tân nhìn Lạp Lệ Sa mấy lần, nếu không phải quan hệ của Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa gần như cả nước đều biết, đoán chừng cô bé kia đã báo công an.

Phác Thái Anh đặt Lạp Lệ Sa lên giường, sau đó chỉnh lại tư thế của cô ấy một chút, không biết là do thể chất mình yếu đi hay do Lạp Lệ Sa nặng hơn. Phác Thái Anh gần như thở không ra hơi, xoay người giúp Lạp Lệ Sa cởi quần áo, đắp chăn, sau đó đến phòng tắm lấy một cái khăn nóng giúp Lạp Lệ Sa lau mặt và tay.

Phác Thái Anh gọi phục vụ mang lên một ly nước mật ong đặt trên tủ đầu giường, sắp xếp xong cho Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh mới gọi choBùi Trụ Hiền, nhờ bà ấy xuống lầu trông chừng Phác Thái An.

Phác Thái Anh ngồi bên giường nhìn Lạp Lệ Sa, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Lạp Lệ Sa, rốt cuộc phải làm sao đây? Sinh con thì phải có trách nhiệm! Cho nó sự yêu thương, cho nó cuộc sống tốt, giáo dục tốt là trách nhiệm và nghĩa vụ của bậc làm cha làm mẹ!

- Thái Anh..............
Lúc Lạp Lệ Sa tỉnh lại đã là sáng hôm sau, mở mắt ra đã nhìn thấy Phác Thái Anh ngồi bên cạnh, quần áo trên người còn ngăn ngắn, chứng tỏ cô ấy đã ngồi đó cả đêm.

- Chị dậy rồi sao? Uống miếng nước đi.
Phác Thái Anh định thần trở lại, lấy ly nước mật ong trên tủ đầu giường đưa cho Lạp Lệ Sa. Lạp Lệ Sa xoa xoa huyệt thái dương của mình. Phác Thái Anh kéo cánh tay Lạp Lệ Sa để cô ấy nằm trên đùi mình, nhẹ nhàng mát xa huyệt thái dương cho Lạp Lệ Sa.

- Em ở đây với tôi cả đêm sao?
Lạp Lệ Sa nhắm mắt lại hưởng thụ sự phục vụ của Phác Thái Anh.

- Dạ, sau này uống ít một chút, uống nhiều không tốt cho sức khỏe.
Phác Thái Anh ôn như nói, cô biết sau này Lạp Lệ Sa nhất định sẽ phải xã giao không ít.

- Hôm qua tôi uống hơi nhiều, lần sau sẽ chú ý một chút.

- Quần áo của chị em đã giao cho bên khách sạn đem đi giặt ủi rồi, lát nữa họ sẽ mang lên đây.

- Em để Thái An ở nhà một mình có ổn không?

- Em nhờ dì xuống trông nó rồi, không sao đâu.

- Một lát chúng ta đi dạo phố, mua chút quần áo sau đó đi ăn cơm rồi xem phim được không?
Lạp Lệ Sa muốn cùng Phác Thái Anh sống trong thế giới của hai người, đã lâu rồi các cô không có đi ăn uống xem phim cùng nhau.

- Được, hôm nay chị muốn làm gì em đều làm cùng chị, chỉ cần chị vui vẻ là được.
Phác Thái Anh cúi đầu hôn Lạp Lệ Sa một cái, ánh mắt cưng chiều nhìn cô, chờ nhân viên khách sạn đưa quần áo của Lạp Lệ Sa đến, hai người rửa mặt, đến nhà hàng ăn buffet sáng sau đó trả phòng rồi rời đi.

Hai người không lái xe, mà nắm tay nhau đi trên đường lớn, Phác Thái Anh có chút ngẩn ngơ, dường như quay ngườc thời gian trở về những ngày hai người còn ở XG.

- Uống trà sữa không?
Phác Thái Anh và Lạp Lệ Sa đi ngang quán trà sữa, Phác Thái Anh dừng bước hỏi Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa gật gật đầu, Phác Thái Anh xếp hàng mua trà sữa, Lạp Lệ Sa ngồi dưới tán ô nhìn Phác Thái Anh. Nếu có thể cô thật sự hi vọng ngày hôm nay vĩnh viễn không kết thúc.
Phác Thái Anh chỉ mua một ly trà sữa, hai người uống chung một ly trà sữa, đi dạo một vòng ở trung tâm thương mại rồi vào thang máy, Phác Thái Anh ấn nút tầng 20, đó là tầng của những thương hiệu xa xỉ.

- Không đi lầu mười sao?
Lạp Lệ Sa có chút kinh ngạc, trước kia đến trung tâm thương mại Phác Thái Anh đều đi tầng mười, tầng dành cho mẹ và bé.

- Hôm nay không nghĩ đến Thái An, em chỉ muốn bên cạnh chị, nghĩ cho chị.
Phác Thái Anh ôm cánh tay Lạp Lệ Sa, nũng nịu nép vào người Lạp Lệ Sa.

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me