LoveTruyen.Me

Co Vo Truoc Gia Tren Troi Cua Tong Giam Doc Han Trinh Trinh

Hàn Văn Hạo lạnh lùng quay đầu lại, nhìn Hạ Tuyết đang dựa vào hành lang bên cạnh, nhìn hắn. . . . . .


Hắn không lên tiếng, quay đầu lại nhìn cánh cửa kia đóng chặt . . . . . .


Hạ Tuyết có chút vui sướng khi người gặp họa, nhìn người này nói: "Đáng đời a! Người ta nói, trời sinh con nít để đòi nợ cha mẹ! Cái này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn! ! Ai bảo trước kia anh khi dễ tôi như vậy! Hừ!"


Hàn Văn Hạo hừ lạnh một tiếng, không khách khí nhìn cô!


Hạ Tuyết ôm vai nhìn hắn nói: "Sau này đừng trở lại, tránh tự mình chuốc lấy đau khổ! Tôi nói rồi, người này có đôi khi vô cùng đáng ghét! Anh lại không tin! Anh cùng nó ở chung một thời gian, nó sẽ chỉnh chết anh! Tôi thật là kỳ quái! Tại sao con gái người khác, tất cả đều nhu thuận hiểu chuyện nghe lời cha mẹ, tôi lại sinh một kẻ khác người như vậy! Cũng không biết lúc chế tạo nó, xảy ra vấn đề gì!"


Hạ Tuyết vừa nói xong, lại nghe tiếng khóc con gái ở trong phòng truyền đến, cô tức giận, đẩy Hàn Văn Hạo, hung hăng đạp một cước lên cánh cửa, nói: "Con còn dám khóc sao! ! Có phải muốn bị đánh hay không?"


Tiếng khóc bên trong lập tức dừng lại!


Hai mắt Hàn Văn Hạo nheo lại, sau đó quay đầu nhìn Hạ Tuyết, có chút nghi ngờ nhìn cô, suy nghĩ xem có phải cô đem hận ý đối với mình, phát tiết trên người con gái hay không. . . . . .


"Cô thường xuyên đánh con bé sao?" Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết hỏi.


Hai mắt Hạ Tuyết nheo lại, phát hiện Hàn Văn Hạo thật sự rất coi trọng con gái, cho tới bây giờ cô cũng chưa cảm thấy mình thống khoái như vậy, cô đột nhiên mặt lạnh nói: "Đúng vậy a! Tôi thường xuyên đánh nó! Chỉ cần nó không nghe lời, cả ngày, tôi lấy giá áo giống lúc nảy, đánh nó vài cái . . . . ."


Đột nhiên ánh mắt Hàn Văn Hạo chớp lóe, nhìn cô!


Hạ Tuyết không biết hả hê thế nào, ôm vai, cười như không cười rời khỏi.


Hàn Văn Hạo không nhịn được, nhìn cánh cửa đóng chặt, quay đầu nhìn bóng lưng Hạ Tuyết nói: "Rốt cuộc. . . . . . Con bé thích loại giường nhỏ nào?"


Hạ Tuyết ở đầu hành lang bê kia truyền tới: "Anh yên tâm đi! Anh tài trí lắm nhưng không rõ cái gì gọi là chán ghét và yêu thích! Không biết nó yêu thích chiếc giường nhỏ kia thế nào đâu! Đoán chừng bây giờ còn một mình, bàn tay của nó đang sờ soạn chiếc giường nhỏ kia đó!"


Hàn Văn Hạo nhướng mày, quay đầu nhìn cánh cửa kia!


Trong căn phòng màu hồng. . . . . .


Phòng ngủ không còn ai, chỉ có cái màn lụa phấn hồng bay bay. . . . . . thủy tinh lấp lánh động lòng người. . . . . . hòa trong tiếng sóng biển, sau đó nghe tiếng một chút tiếng động, một lúc sau, lại nghe tiếng bước chân, quả nhiên cô bé đã thay một chiếc áo sơ mi màu hồng cánh sen, chiếc váy nhỏ màu trắng, cuốn ống tay áo thật dài, trong tay có khăn lông màu trắng, vẻ mặt bình tĩnh đi tới giường nhỏ xinh đẹp, nhẹ nhàng lau chiếc giường thủy tinh, vừa lau vừa nghẹn ngào bỉu môi nói: "Chán ghét! Tại sao là giường nhỏ xinh đẹp như vậy! ! Chán ghét!! Không biết mặc dù con chán ghét thân thế của công chúa Bạch Tuyết, nhưng con thích cô ấy xinh đẹp sao? Chán ghét! Tại sao là màu hồng thủy tinh! ! ? Chán ghét! !"


Cô bé vừa cẩn thận lau chiếc giường thủy tinh nhỏ, vừa lau vừa lo lắng nói: "Mình làm sao mang về Pháp đây? Phải nộp thuế hay không? Chán ghét! Chiếc giường sao lại xinh đẹp như vậy a?"


Bộ dạng nhỏ bé, vừa lau giường, vừa tò mò nhìn hoa văn, miệng chu ra nói: "Chán ghét! Thật sự là rất chán ghét, rất đẹp! ! Hừ! Cả đời mình cũng không gặp hắn! ! Hừ! !"


Hàn Văn Hạo đi ra phòng khách, nhìn thấy Hạ Tuyết đang ngồi ăn sáng một mình, cô vừa ăn bánh trứng, vừa nói với Hàn Văn Hạo nói: "Daniel ở thư phòng, có thể là trách tôi đánh con gái, không để ý tới tôi ! Anh có chuyện tìm hắn thì vào gặp hắn đi!"


Hàn Văn Hạo tò mò nhìn Hạ Tuyết hỏi: "Làm sao cô biết con bé thích chiếc giường nhỏ kia?"


Hạ Tuyết tức giận nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Nếu một đứa bé thực sự không thích cái gì, sẽ không phản ứng lớn như vậy! Nhất là Hạ Hi Văn, con bé đối với vật không thích hoặc không vừa mắt với ai, đều lựa chọn coi thường hắn! hiểu chưa? Cho tới bây giờ nó đều không thèm để ý cái gì, lãng phí thời gian của nó! Đây là tôn chỉ ứng xử của nó !"


Hàn Văn Hạo nghe những lời này, cúi đầu nhìn Hạ Tuyết như hổ đói ăn gần 5 đĩa bánh trứng trước mặt, giống như bữa tối cuối cùng, rốt cuộc hắn không nhịn được, vươn tay gạt mấy cái đĩa, làm rơi xuống sàn bị bể, bất mãn nói: "Tôi nói cô ăn nhiều như vậy, làm sao Daniel xúc động thích hôn môi với cô chứ?"


Trong miệng Hạ Tuyết nhai bánh trứng, vẻ mặt nhăn lại, giống con heo nhỏ, tức giận trừng mắt nhìn hắn! !


Hàn Văn Hạo nhìn cô khó coi như vậy, hắn không nhịn được, duỗi ngón trỏ, đẩy mạnh miếng bánh trứng đang nhô ra trở vào trong miệng cô, tiếp theo đưa ngón tay dính lòng đỏ trứng lau trên vai cô, nói: "Thật là ghê tởm! Trên thế giới này, tại sao lại có người phụ nữ ăn 5 đĩa bánh trứng? Tổng cộng là 50 cái! Buổi tối, lúc Daniel tiên sinh ôm cô ngủ, không cảm thấy mình ôm một cái bánh trứng lớn ngủ sao?"


Sau lưng Hạ Tuyết như rồng phun lửa "phù" một tiếng, cháy sáng lên, cô liều mạng nuốt hết cái bánh trứng xuống, cầm lấy một ly nước trái cây uống ực một cái, đặt mạnh cái ly trên mặt bàn, chỉ vào Hàn Văn Hạo hét to: "Hả ....... anh không cần bị con gái của tôi khi dễ, anh muốn phát tiết trên người tôi!! Cái gì kêu ôm bánh trứng lớn ngủ? Mỗi tối, chúng tôi cùng ôm nhau ngủ không biết có bao nhiêu hương vị nồng ấm! ! Còn hôn nhau say mê!! Anh cút cho tôi ! Đừng can dự đến chuyện của tôi ! ! Mẹ nó! ! Cho Hi Văn chiếc giường nhỏ 1.000.000 đồng, lại nói lời buồn nôn với lão nương! Fuck! !" Mặt cô đỏ lên, đi theo Daniel làm thân sĩ lâu như vậy, cũng đã quên nói lời thô tục thế nào rồi !


Hàn Văn Hạo nghe xong lời này, hừ một tiếng, sau đó bước lại gần Hạ Tuyết, hắn biết lúc Hạ Tuyết dùng cơm, người giúp việc sẽ không quấy rầy, hắn lạnh lùng nắm cằm của cô! !


"Anh buông tay! !" Hạ Tuyết vươn tay đẩy hắn ra!


Hàn Văn Hạo vẫn nắm cằm của cô, buộc cô ngẩng đầu lên nhìn mình, sau đó lạnh lùng nói: "Cô nói các người mỗi tối cùng ôm nhau ngủ? Hắn hôn cô say mê?"


"Đúng thì sao?" Hạ Tuyết ngửa mặt không chịu thua nói: "Chúng tôi không biết có bao nhiêu ngọt ngào! ! !"


Đuôi mắt Hàn Văn Hạo lộ ra ý cười hỏi: "Hắn hôn cô? Vô cùng say mê hôn cô?"


"Đúng vậy!" Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn hắn nói.


Hàn Văn Hạo nắm chặt cằm của cô, hỏi: "Có xé quần áo của cô hay không? Mạnh mẽ đè lên người cô? Sau đó cắn cằm của cô?"


Hạ Tuyết nhanh chóng trừng mắt!


Hai mắt Hàn Văn Hạo nheo lại nhìn cô. . . . . .


"Mắc mớ gì đến anh?" Hạ Tuyết có chút chột dạ nhìn hắn ! !


"Không có! Chỉ hỏi một chút! Hỏi một chút, tao nhã như Daniel tiên sinh, làm sao cùng một cái bánh trứng lớn như cô kích tình!" Hàn Văn Hạo trào phúng quay đầu, lại nhìn thấy tại cửa ra vào, Cẩn Nhu đang mỉm cười được người giúp việc đón, đi vào.

"Ồ?" Hạ Tuyết mỉm cười buông cái bánh trứng, nhìn Cẩn Nhu cười lên tiếng.


Cẩn Nhu cũng mỉm cười gật đầu, vừa định nói chuyện, lại đột nhiên nhìn thấy ánh mắt Hàn Văn Hạo như con báo nhỏ đang nhìn mình chằm chằm, trong lòng cô hơi run lên, nhưng có chút ngạc nhiên nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Hàn Tổng Tài, người cũng ở đây?"


Hàn Văn Hạo không lên tiếng, quay đầu ánh mắt như vặn hỏi nhìn Hạ Tuyết. . . . . .


Hạ Tuyết đi tới bên cạnh Cẩn Nhu, sau đó nói: "Cô không cần để ý đến hắn!"


Hàn Văn Hạo vẫn nhìn chằm chằm Cẩn Nhu. . . . . .


Cẩn Nhu chỉ cười cười nói: "Tại sao không để ý đến, hắn là lãnh đạo trực tiếp của tôi a".


"Chậc!" Hạ Tuyết tức giận liếc mắt nhìn hắn một cái, mỉm cười nói với Cẩn Nhu: "Vào phòng của tôi nói chuyện, đàn ông có chuyện của đàn ông!"


Cẩn Nhu nghe xong, cũng chỉ được gật đầu, nhìn thấy Daniel ra khỏi phòng, hắn liếc mắt thấy Cẩn Nhu, có chút sửng sốt nhìn cô, kêu nhỏ: "Cô. . . . . ."


"Daniel!" Hạ Tuyết mỉm cười nói: "Đây là bạn thân của em, Cẩn Nhu! Cẩn Nhu chơi cùng em từ nhỏ đến lớn!"


Rốt cuộc Daniel giật mình nhìn Cẩn Nhu, có chút nói không ra lời!


Cẩn Nhu cũng nhìn chăm chú Daniel, giống như không quen biết, gọi nhỏ: "Chào anh, Daneil tiên sinh!"


Daniel vừa nghe, lại ngạc nhiên nhìn thoáng qua Cẩn Nhu, nhưng miễn cưỡng cười nói: "Ách. . . . . . Xin chào!"


Hắn chào hỏi xong, lại nhìn Hạ Tuyết đang tươi cười, đành phải khách khí cười nói: "Tại sao về nước lâu như vậy, bây giờ mới mời bạn bè tới chỗ chúng ta chơi?"


"Không phải em rất bận sao? Hôm nay Cẩn Nhu muốn cùng em tâm sự, sau đó buổi chiều chúng tôi cùng nhau đến Tổ kịch bàn chuyện bấm máy bộ phim "Trà Hoa Nữ"! Cẩn Nhu diễn vai em gái của em trong "Trà Hoa Nữ"! Trùng hợp chứ?" Hạ Tuyết mỉm cười nói.


Daniel liếc mắt nhìn Cẩn Nhu nhàn nhạt cười, cô ta làm cho người ta cảm giác, luôn không đếm xỉa đến, nhưng cảm xúc bạo phát, thật đáng sợ. . . . . . Hắn do dự một lúc, gật đầu nói với Hạ Tuyết: "Tốt lắm, tiếp bạn của em đi, anh có công việc phải làm, không thể trò chuyện cùng rồi !"


"Ngài bận rộn!" Cẩn Nhu mỉm cười gật đầu, sau đó ngẩng đầu lên, thâm sâu nhìn hắn.


Daniel nhìn Hàn Văn Hạo cười nói: "Xin lỗi, để anh đợi lâu, sáng nay xảy ra chuyện như vậy, là do tôi dạy dỗ Hi Văn không tốt. . . . . ."


Hàn Văn Hạo cười nhạt nói: "Không có gì! Cũng không còn sớm nữa, chúng ta vào trong thư phòng nói đi!"


"Mời!" Daniel và Hàn Văn Hạo cùng nhau đi vào phòng, lúc Hàn Văn Hạo đi qua bên cạnh Cẩn Nhu, ánh mắt mãnh liệt chớp lóe!


Cẩn Nhu không lên tiếng, bị Hạ Tuyết kéo vào trong phòng cô . . . . . .


Hạ Tuyết mỉm cười mời Cẩn Nhu ngồi trên sofa trước cửa sổ sát đất, căn dặn Thanh Nhã chuẩn bị trà bánh, vì lần trước Thanh Nhã đã gặp qua Cẩn Nhu, có chút nghi ngờ nhìn cô một cái, mới đi ra khỏi phòng chuẩn bị một ít trái cây. . . . . .


"Ngại quá. . . . . ." Hạ Tuyết ngồi trên sofa, nhìn Cẩn Nhu nói: "Tôi vốn muốn từ bỏ vai diễn "Trà Hoa Nữ". . . . . . Nhưng. . . . . ."


Cẩn Nhu lại ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết, mỉm cười nói: "Cô đừng suy nghĩ nhiều, chưa bao giờ tôi so đo những thứ này, cô có biết, từ nhỏ đến lớn, tôi rất ít cùng người khác tranh thủ cái gì, huống chi, "Trà Hoa Nữ" không phải cô, cũng không thể tới phiên tôi, cô đã nghĩ đúng! Làm một diễn viên, đầu tiên nên vì tác phẩm mà suy nghĩ! Cho dù nhường vai diễn? Cũng không nhất định có thể tìm được người thích hợp!"


Hạ Tuyết nghe xong lời này, có chút yên lòng, cười nói: "Cám ơn cô thông cảm, bởi vì cùng đạo diễn nói chuyện lâu với nhau, cuối cùng mới hạ quyết định! Nhưng cảm thấy có lỗi với cô!"


Cẩn Nhu bất đắc dĩ cười nhìn Hạ Tuyết nói: "Cô vẫn như vậy không thay đổi, trước kia chúng ta cùng đi với nhau, cô luôn muốn làm một chút chuyện cho tôi, nhưng làm không được, lại cảm thấy áy náy!"


Hạ Tuyết có chút ngượng ngùng cúi đầu nở nụ cười. . . . . .


Cẩn Nhu lại ngẩng đầu, nhìn Hạ Tuyết nói: "Hôm nay tôi tới tìm cô là có một chuyện khác muốn hỏi cô!"


"Uh'm! Cô nói đi!" Hạ Tuyết mỉm cười nhìn cô ta hỏi: "Chuyện gì?"


Cẩn Nhu ngẩng đầu, ánh mắt nghi ngờ chớp lóe, nhìn Hạ Tuyết, có chút khẩn trương hỏi: "Hôm qua tôi xem tin tức biết cô có con gái, cô bé gần sáu tuổi, cô bé chắc không phải là. . . . . . con gái của Hàn Tổng Tài chứ?"


Hạ Tuyết bỗng nhiên sửng sốt, thâm sâu nhìn cô. . . . . .


Ánh mắt Cẩn Nhu rối loạn chớp lóe, hơi hồi hộp ngồi thẳng người, nhìn Hạ Tuyết nói: "Đối với chuyện sáu năm trước, biết chân tướng không có bao nhiêu người! ! Nhưng tôi biết, cô luôn giữ mình trong sạch, nếu không phải vì tôi, chắc là cô sẽ không dễ dàng nói yêu thương người khác! Cô nói cho tôi biết, có phải Hàn Tổng Tài hay không? Cha đứa bé là Hàn Tổng Tài phải không?"


Cô ta vừa hỏi xong, căng thẳng nắm chặt một góc sô pha, nhìn Hạ Tuyết!


Ánh mắt Hạ Tuyết hơi chớp một cái, vừa muốn nói, lại nghe tiếng gõ cửa, Thanh Nhã bưng trà bánh đi tới. . . . . .


"Rất nhiều người muốn biết cha đứa bé a!" Hạ Tuyết đột nhiên bưng ly trà uống vào, suy nghĩ muốn mở lời!


Thanh Nhã nghe lời này, không nhịn được liếc mắt nhìn Cẩn Nhu . . . . . .


Cẩn Nhu sốt ruột muốn biết chân tướng, lại liếc mắt nhìn Thanh Nhã.


Thanh Nhã im lặng đi ra ngoài, đóng cửa cửa phòng !


"Nói cho tôi biết!" Cẩn Nhu sốt ruột hỏi Hạ Tuyết: "Cha đứa bé là Hàn Văn Hạo phải không?"


Hạ Tuyết nhìn bộ dáng nôn nóng của Cẩn Nhu, bật cười nói: "Không phải cô rất căng thẳng chứ ?"


Vẻ mặt Cẩn Nhu vừa thu lại, cảm thấy có chút áy náy cúi đầu, nhàn nhạt nói: "Tôi chỉ . . . . . . Muốn biết, rốt cuộc cô sinh đứa nhỏ, có phải có liên quan đến lỗi lầm của tôi 6 năm trước hay không! ! Thật sự khi tôi nhớ tới chuyện này, tôi áy náy muốn chết ! ! Hôm qua tôi xem báo, cả buổi tối không ngủ được!"


Hạ Tuyết đột nhiên bất đắc dĩ cười nói: "Đứa ngốc! Thật sự tôi không nhớ đến chuyện gì trong quá khứ. . . . . . Dù sao cũng đã qua. . . . . . Về phần cha đứa bé . . . . ."


Cẩn Nhu lại vội vàng nhìn Hạ Tuyết!


Hạ Tuyết nhàn nhạt suy nghĩ một chút, nói: "Sáu năm trước, tôi đã có người trong lòng, nhưng không phải Hàn Văn Hạo! Về phần người cha ruột . . . . ."


Cô mỉm cười, nhìn Cẩn Nhu, dịu dàng nói: "Đương nhiên cũng không phải là Hàn Văn Hạo a!!"Cẩn Nhu nghe Hạ Tuyết nói, vẫn có chút nghi ngờ hỏi: "Cô nói . . . . . . Là thật à? Không phải Hàn Văn Hạo?"


"Đương nhiên a!" Hạ Tuyết cười nói với Cẩn Nhu: "Tại sao tôi sinh con cho con báo chết tiệt kia chứ? Tôi hận không thể đem hắn lóc da xẻ thịt, sau đó dùng kéo cắt hắn cho rồi !"


Cẩn Nhu bị cô đùa không nhịn được nở nụ cười, hỏi: "Bảo bối a? khi xem tin tức trên mạng, bộ dáng rất đẹp, rất giống cô!"


Hạ Tuyết thật sự có chút bất đắc dĩ cười nói với Cẩn Nhu: "Xin lỗi! Sáng nay xuất hiện một chuyện nhỏ ngoài ý muốn, theo dự đoán của tôi, có thể con bé muốn rúc ở trong phòng một chút! Lúc này, đừng nên chọc giận nó! Tính tình của nó không được tốt!!"


Cẩn Nhu nghe xong, cười nhạt nói: "Con bé tính tình không tốt, không giống cô a! Tính tình của cô rất tốt! Dường như không có chuyện gì có thể thật sự chọc cô tức giận. Lại rất dễ dàng tha thứ cho người khác!"


"Đúng vậy a!" Hạ Tuyết lập tức gật đầu nói: "Con bé kia tính tình thối tha, giống cha nó như đúc! !"


Cẩn Nhu cười, nhìn Hạ Tuyết nói: "Vậy sau này, cô muốn cùng Daniel chung một chỗ chứ? Khó có được một người tốt như vậy, không so đo chuyện của cô".


Hạ Tuyết suy nghĩ điều này, lại nhìn Cẩn Nhu cười nói: "Đến lúc đó tính đi! Nói không chừng người ta không cần tôi a!"


"Xem ra, hắn vô cùng yêu cô". Cẩn Nhu lại nhìn cô, nhàn nhạt nói.


Hạ Tuyết mỉm cười, vui vẻ nhìn Cẩn Nhu nói: "Lần này thật tốt, chúng ta có thể cùng nhau đóng phim! Tôi xem kịch bản, em gái của Tiểu Trà, cũng tên là Tiểu Nhu, thật là rất khó được a. . . . . .Đất diễn cũng không ít, là một nhân vật rất có tính khiêu chiến".


Cẩn Nhu cũng mỉm cười gật đầu nói: "Tính cách của cô ấy cũng rất giống cô! Là cô gái tùy tiện! Không biết đổi thành nhân vật như vậy, chúng ta có thể diễn tốt hay không?"


"Đương nhiên a! Lúc cô muốn diễn em gái của Tiểu Trà, nhớ đến tôi thì tốt rồi, hơn nữa tôi phát hiện đóng phim của Phó đạo diễn, có lợi thế chính là ông ta rất hiểu diễn xuất, đây cũng là cái mà tôi thích nhất !"


Cẩn Nhu gật đầu cũng chờ mong nói: "Có thể có cơ hội cùng Đạo Diễn lớn hợp tác, có thể học được không ít kinh nghiệm, tuy nhiên thù lao đóng phim không nhiều lắm. . . . . . Chỉ có 1.000.000 đồng. . . . . . cô bao nhiêu?"


Hạ Tuyết lập tức sửng sốt, thật không ngờ Cẩn Nhu hỏi chuyện này, từ trước đến nay cô không suy nghĩ đếnvấn đề này, cô chăm bẩm quay đầu đi nhíu mày suy nghĩ, lẩm bẩm nói: "Thù lao đóng phim của tôi bao nhiêu a? Tại sao tôi nhớ ? Có bao nhiêu tiền a?"


Cẩn Nhu trong lúc Hạ Tuyết quay đầu suy nghĩ, ánh mắt của cô ta nhanh chóng lạnh lẽo, cười lạnh, có chút ngượng ngùng cúi đầu nói: "Đúng vậy a, tôi cũng đã quên, bây giờ cô cũng không cần đàm phán chuyện thù lao đóng phim, hiện tại ở chung với Daniel tiên sinh, truyền thuyết gia tộc bọn họ giàu có, là người nắm kinh tế của Paris. . . . . . Tự nhiên cô không cần nghĩ đến những thứ này, chúng tôi thì khác, các minh tinh chúng tôi tập trung cùng một chỗ, đàm phán tối đa, sau đó thông báo được bao nhiêu tiền, phát ngôn quảng cáo bao nhiêu, thù lao bao nhiêu!"


"Không phải như thế! !" Hạ Tuyết vội vàng giải thích với Cẩn Nhu: "Không thể nào! Chúng tôi chỉ sống chung mà thôi, cô cũng biết con người của tôi, chỉ cần có thể ăn cơm no thì tốt rồi, những chuyện khác, tôi không muốn yêu cầu quá nhiều. Bởi vì tôi là người thiếu đầu óc, chuyện thù lao đóng phim của tôi, người đại diện của tôi luôn đàm phán, đoán chừng cô ấy đã nói với tôi, nhưng tôi đã quên, tiền bạc chắc cũng không chênh lệch lắm đâu!"


Cẩn Nhu nhìn Hạ Tuyết, hơi có chút hâm mộ nói: "Cho nên nói, cuộc sống này rất nhiều chuyện khó đoán trước, tôi đã từng sống giống như công chúa, cuối cùng lại thành bộ dạng này, cô thì sao? sống khổ cực lâu như vậy, Thượng Đế nợ cô, hiện tại muốn trả lại cho cô, tốt nhất cô nên quý trọng!"


"Biết rồi!" Hạ Tuyết bật cười nói: "Chúng ta cùng cố gắng là được! Ăn điểm tâm một chút đi, đến giữa trưa, chúng ta bàn chuyện kịch bản, có lẽ tâm tình Hi Văn tốt lên, sẽ chạy ra ngoài chơi, tôi giới thiệu cho hai người biết nhau!"


"Tốt! Tôi vô cùng chờ mong gặp nó". Cẩn Nhu mỉm cười nói.


Cánh cửa màu hồng mở ra!


Hi Văn cầm bong bóng màu hồng thật to từ Pháp mang theo, vừa đi ra ngoài, vừa thổi, trong lòng cô bé nhớ đến chiếc giường thủy tinh xinh đẹp, nhất định phải thổi bong bóng to này, treo tại đầu giường nhất định rất đẹp mắt, hơn nữa, mặt trên bong bóng này có một hình vẽ công chúa Bạch Tuyết, cô bé vô cùng thích, lúc cô bé vừa đi ra phòng khách, vừa cố gắng thổi bong bóng, lại nhìn thấy Hàn Văn Hạo đang đứng trước bàn, vẻ mặt thâm trầm uống cà phê, khẳng định là mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi, bởi vì PAPA cũng như vậy. . . . . .


Hi Văn vừa thổi bong bóng, vừa nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . .


Hàn Văn Hạo nghe được tiếng động, cũng quay đầu lại, nhìn thấy con gái đang cố gắng thổi bong bóng, trên cổ phình ra đỏ bừng, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng phình ra, hai mắt trừng lớn, rất tội nghiệp, hắn mỉm cười, để ly coffee xuống, đi tới trước mặt Hi Văn, cúi đầu nhìn cô nói: "Thổi hơi không vất vả sao? Chú giúp cháu nhé?"


Hi Văn cầm bong bóng, liếc mắt nhìn Hàn Văn Hạo một cái, nhớ chuyện giường nhỏ vừa rồi, mặt cô bé xịu xuống, hừ một tiếng, hỏi: "Chú muốn giúp cháu thổi?"


"Uh'm!" Hàn Văn Hạo cúi đầu nhìn con gái mặc váy nhỏ, vớ nhỏ và giày nhỏ màu hồng, nhìn rất đáng yêu, trong lòng hắn không khỏi mềm nhũn, rất mềm nhũn!


Hi Văn cầm bong bóng, hai mắt đảo một vòng, gật đầu nói: "Được rồi"


Đuôi mắt Hàn Văn Hạo tràn đầy ý cười, nhận bong bóng của con gái, đưa lên miệng, bắt đầu ra sức thổi. . . . . .


Hi Văn vừa thấy cha có thể thổi hơi lớn như vậy, dù sao cô bé vẫn lại là đứa bé, thật thần kỳ ngẩng đầu lên, hai tay đan lại chờ đợi, thậm chí trên mặt cũng cười, lộ ra hai cái răng nhỏ . . . . .


Hàn Văn Hạo nhìn con gái vui vẻ cười như vậy, hắn tiếp tục ra sức thổi bong bóng, càng lúc càng ra sức. . . . . . Sau cùng bong bóng càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn. . . . . .


"Ầm ............" một tiếng nổ tung trong phòng khách truyền ra! !


Hàn Văn Hạo sửng sốt cầm bong bóng cao su bị nổ, cúi đầu nhìn con gái!


Vẻ mặt con gái giống như một kho thuốc súng, hai mắt bốc lửa trừng mắt, miệng há ra, lộ ra một đống răng chó nhỏ trắng phau, chỉ vào Hàn Văn Hạo, tức giận đến run lẩy bẩy nói: "Chú. . . . . . chú. . . . . . chú. . . . . . chú thổi bể bong bóng của cháu rồi ! ! Sớm biết thế cháu không nên tin chú! ! Cháu chán ghét chú! ! Cháu ghê tởm chú! !"


Hàn Văn Hạo không biết giải thích thế nào, chỉ ngẩn người.


"Xảy ra chuyện gì?" Daniel, Hạ Tuyết và Cẩn Nhu cùng đi tới, nhìn Hi Văn tức giận đẩy mọi người ra, chạy vọt vào phòng, sau đó nhìn bong bóng cao su Hàn Văn Hạo cầm trong tay, đứng ngẩn người, không biết nói sao.Hạ Hi Văn ở trong phòng, thật sự không có ý định ra ngoài nữa ! Có thể cô bé tức giận, muốn ở bên trong cả đời!


Hạ Tuyết tức giận vỗ cửa phòng, nói: "Con đi ra ẹ ! ! Không phải chỉ là một bong bóng thôi sao? Thổi nổ thì mua cho con là được! Chuyện này có gì mà tức giận ! Con đi ra ẹ, Đến giờ ăn trưa rồi !"


"Con không ăn! Các người ăn đi! Không có việc gì đừng đến quấy rầy con !! Con muốn đi ngủ! Ngủ đến ngày mai!" Gịong nói Hi Văn từ trong phòng vang lên!


Hàn Văn Hạo đứng ở cửa, không biết nên làm gì, chỉ trừng mắt nhìn cửa phòng đóng chặt, nín thở, sắc mặt trầm xuống.


Daniel nói với Hàn Văn Hạo: "Thực xin lỗi, Hàn tiên sinh, Hôm nay có thể tâm tình Bảo bối không tốt, thật xin lỗi, mong anh thông cảm!"


Cẩn Nhu nghe Daniel nói, nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . .


Hàn Văn Hạo cũng xin lỗi cười cười nói: "Là tôi đã thổi hư bong bóng của con bé. . . . . ."


"Anh cũng biết a!" Hạ Tuyết tức giận nói với Hàn Văn Hạo: "Không có việc gì thì anh thổi bong bóng cho nó làm gì? Con bé giống như cha của nó, là kẻ có lòng dạ khó lường, người khác đối xử với nó tốt, nó lấy oán trả ơn, lòng dạ xấu xa, tàn nhẫn. . . . . ."


"Hey!" Daniel cảm thấy hôm nay rất đau đầu, hắn thở dài nói với Hạ Tuyết: "Em đừng nói Hi Văn như vậy, nó vẫn là trẻ con, mới hơn năm tuổi . . . . . Tại sao em có thể dùng lời nói khó nghe như vậy với con bé?"


Hạ Tuyết vẫn vỗ cửa, vừa vỗ vừa tức giận, nói: "Vậy anh nói cho tôi biết, ở trên đường phố, anh tùy tiện gặp một đứa bé 5, 6 tuổi, có giống như con bé sao ? đây là vấn đề Gien di truyền đấy! !"


"Cô có ý gì?" Hàn Văn Hạo nhìn thẳng Hạ Tuyết hỏi.


"Không có ý gì!" Hạ Tuyết nói xong, vỗ mạnh cửa, tức giận hét lớn: "Con đi ra ẹ! ! Dì đến thăm con này ! ! Ra đây! ! Nếu con không nghe lời, mẹ sẽ phá cửa đó! !"


"Con không ra! ! Con không ra đó! ! Con không muốn nhìn ông chú chán ghét kia!" Giọng nói Hi Văn một lần nữa vang lên!


Daniel nghe lời này, thở dài một hơi!


Cẩn Nhu vội vàng kéo Hạ Tuyết đang kích động nói: "Thôi, không có gì! Lần này không gặp được thì lần sau vậy, tôi về trước, chúng ta cùng đến Tổ kịch trình diện! Hôm nay Kim Thắng Nguyên cũng đến, Đừng đến muộn! Tôi đi trước!" Cô nói hết lời, liếc mắt nhìn Daniel một cái, trong ánh mắt đầy ẩn ý. . . . . .


Daniel không lên tiếng quay đầu đi.


Hạ Tuyết nhìn Cẩn Nhu nói: "Xin lỗi, Cẩn Nhu, hôm nay rất xin lỗi. . . . . ."


"Không có gì! Tôi đi trước! Cô ra ngoài với tôi đi, đừng mắng con bé nữa . . . . . ." Cẩn Nhu mỉm cười nói dứt lời, nhìn Hàn Văn Hạo gật đầu, kéo Hạ Tuyết rời khỏi.


Hàn Văn Hạo im lặng nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, suy nghĩ một chút rồi cùng Daniel đi vào thư phòng.


Một lúc lâu, Hạ Tuyết và Cẩn Nhu đi ra khỏi Phòng Tổng Thống, dọc theo đường bờ biển thật dài nói chuyện phiếm, đi thẳng về phía trước rất xa mới chia tay, Cẩn Nhu đang đi, lại nhìn thấy Hàn Văn Hạo và Tả An Na cũng đi dọc theo đường bờ biển phía bên trái đi tới, hai người bọn họ không hẹn mà cùng yêu thích phong cảnh nơi đây . . . . . nhưng Hạ Tuyết không có tâm tư cùng loại người này thưởng thức phong cảnh, vẻ mặt lạnh lùng muốn đi vòng qua . . . . . .


"Không phải tôi đã cảnh cáo cô, không nên cùng cô bạn tốt kia của cô chơi chung sao?" Hàn Văn Hạo lạnh lùng đứng chắn trước mặt Hạ Tuyết, nhìn cô nói!


Vẻ mặt Hạ Tuyết cũng lạnh lùng, ngẩng đầu nhìn hắn, lơ đãng cười nói: "Anh thật sự rất kỳ quái! Tôi kết bạn với ai có liên quan gì đến anh ?"


Hai mắt Hàn Văn Hạo nheo lại, nhìn cô nói: "Xem ra, loại người như cô không gặp trở ngại không chịu quay đầu lại! Đã bị nhiều đau khổ như vậy, vẫn không biết sống chết! ! Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, cô không hiểu sao?"


"Anh không có tư cách nói bạn bè của tôi như vậy ! Tôi làm việc tự có chừng mực! ! Không cần anh nhiều chuyện!" Hạ Tuyết tức giận muốn đi vòng qua ! !


"Không cần tôi nhiều chuyện?" Hàn Văn Hạo cười lạnh, nói: "Cô sinh con gái của tôi, nếu cô có quyết định gì sai, gây tổn thương cho con gái của tôi thì sao?"


"Anh tốt nhất là học cách nào để thổi bong bóng đừng nổ rồi trở lại nói chuyện tổn thương hay không tổn thương tổn với tôu! Hừ! ! Chỉ có bong bóng cũng không thổi được, thổi cho nổ! ! Không phải tôi đã cảnh cáo anh, đừng trêu chọc nó sao? Con bé cũng như giống như anh, là người khó ưa! ! Cũng không phải là người! ! Anh tránh ra, tôi muốn về nhà ăn cơm trưa, tôi đói chết rồi!" Hạ Tuyết tức giận nói dứt lời, ôm vai muốn rời khỏi! !


Hàn Văn Hạo nhướng mày, nói: "cô vừa mới xong 50 cái bánh trứng chưa được bao lâu? Bây giờ lại đói bụng?"


Hạ Tuyết tức giận ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Tôi bị thai hành đấy?"


"Ai vậy!" Hàn Văn Hạo nhạo báng hỏi! !


"Tốt nhất là của anh! ! Tốt nhất là con trai! Sau đó âm mưu đoạt gia sản của anh! ! Không phải ah hỏi tôi có mục đích gì sao? Chính là muốn như vậy! !" Hạ Tuyết tức giận nói xong, muốn xoay người rời khỏi!


Hàn Văn Hạo lại vươn tay, nắm chặt cổ tay cô, kéo cả người cô xoay lại trước mặt mình, lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, chợt nhíu mày nói: "Tôi không muốn con trai! ! Tôi cũng không muốn con gái! Tôi chỉ muốn Hi Văn là đủ rồi! !"


Hạ Tuyết đột nhiên ngẩng đầu, đón gió biển nhìn hắn, lúc này gió rất lớn, thổi tung mái tóc trên trán hắn, đuôi mắt xẹt qua một chút dịu dàng, loại cảm giác này, giống như đã xảy ra một lần, rốt cuộc là ở đâu? Cô suy nghĩ, nhưng không nghĩ ra được, cười lạnh nói: "Lo mà cùng Tần gia tiểu thư sinh con cho tốt đi! Nghe nói người nhà anh, không thích con hát! Anh đừng nói chỉ cần Hi Văn! Bây giờ ở đây không có quay phim, đừng nói lời cảm động như vậy! Tôi đối với loại người như anh, không có chờ mong, cũng không có ảo tưởng!"


"Tôi đối với cô cũng không có chờ mong, cũng không có ảo tưởng! Tôi chỉ thích con gái của tôi mà thôi, tôi rất thích con bé! !" Hàn Văn Hạo nhìn cô, ánh mắt do dự lóe lên một cái, dường như hạ quyết định nói: "Cám ơn cô, đã sinh cho tôi một bảo bối đáng yêu như vậy. . . . . ."


Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, đột nhiên cười, quay đầu nhìn mặt biển mênh mông, nói: "Thật buồn cười! ! Mấy ngày trước còn hung hăng muốn giết tôi, trách tôi sinh con gái, còn hỏi tôi có âm mưu gì!"


Hàn Văn Hạo kéo Hạ Tuyết đến trước mặt mình, vươn tay, bóp cằm của cô nói: "Cuộc sống vốn mâu thuẫn! ! Nghĩ đến cô ăn 50 cái bánh trứng, có thể cùng Daniel hôn môi, tôi cũng rất chán ghét cô! Nhưng cũng phải nói tiếng cám ơn!"


"Cút! !" Hạ Tuyết thật sự cảm thấy tên bỉ ổi này đáng đánh đòn, cô không nói tiếng nào, muốn đẩy hắn ra, lại bị Hàn Văn Hạo ôm chặt vào trong ngực, cúi xuống bá đạo hỏi: "Nói cho tôi biết, tối hôm qua thật sự ngủ cùng với hắn sao? hả?""Đúng vậy! Tối hôm qua cùng nhau ngủ đấy!" Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo khiêu khích nói!


Hàn Văn Hạo đón gió biển lạnh lẽo, nhìn ánh mắt sáng ngời xẹt qua sợi tóc dài, ánh mắt của hắn chớp một cái, duỗi ngón tay, khều sợi tóc, ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy cằm cô, động tác vô cùng mập mờ. . . . . .


Hạ Tuyết nhíu mày, nhìn bộ dáng kia của hắn, hỏi: "Anh muốn làm gì?"


"Thật cùng nhau ngủ sao?" Hàn Văn Hạo cúi đầu, nhìn Hạ Tuyết chằm chằm, ánh mắt nóng bỏng hỏi.


Hạ Tuyết trừng mắt nói: "Đúng vậy! Cùng nhau ngủ đấy! Thì thế nào? Anh đừng nói với tôi, bởi vì tôi sinh con gái cho anh thì tôi không thể cùng đàn ông khác ngủ chung! !"


Hàn Văn Hạo cắn răng, đột nhiên cúi đầu muốn hôn lên môi của cô, ai ngờ Hạ Tuyết nhanh chóng che môi của mình, trừng mắt nhìn hắn!


Hàn Văn Hạo cúi đầu cách lòng bàn tay nhìn cô, ánh mắt vẫn nhìn kỹ thái độ của cô, dù sao hắn biết cô gái này không thích mình, nhưng hắn tiếp tục cùng Hạ Tuyết giữ khoảng cách mập mờ, nói: "Thế nào? Sợ tôi à?"


Hạ Tuyết đẩy Hàn Văn Hạo ra một chút, ngẩng cao đầu nhìn hắn nói: "Tôi không sợ anh! ! Nhưng tôi không thể tùy tiện như vậy! Tối hôm qua tôi cùng đàn ông của mình hôn môi, nhưng bây giờ anh muốn hôn môi! ! Xin anh tôn trọng tôi một chút! !"


Ngón tay Hàn Văn Hạo xẹt qua đôi môi hình cung trơn mềm của cô, nói: "Mỗi lần thấy con gái đáng yêu như thế, là tôi muốn hôn cô!"


Ánh mắt Hạ Tuyết có chút hòa hoãn. . . . . .


"Có lẽ vì yêu thích Hi Văn ngoài dự liệu của tôi, cho nên chú ý đến cô một chút . . . . . ." Hàn Văn Hạo nói thẳng.


"Hừ! Nếu tôi sinh ra con bé ngu ngốc, anh muốn ném tôi xuống biển phải không?" Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo hỏi.


Hàn Văn Hạo hơi nheo mắt nhìn Hạ Tuyết nói: "Có thể. . . . . ."


"Anh. . . . . ." Hạ Tuyết muốn đẩy hắn ra, ai ngờ Hàn Văn Hạo khẽ cắn răng, siết chặt eo nhỏ của cô, kéo cô sát gần mình, mạnh mẽ hỏi: "Tối hôm qua, cô không có ngủ với hắn phải không? Hắn hôn cô sao ? Hắn có xé quần áo của cô không?"


"Anh quan tâm chuyện này làm gì? Anh là đàn ông thuần khiết sao? Đồ xấu xa!! Anh và vị hôn thê của anh có lên giường không? Anh nói cho tôi biết sao?" Hạ Tuyết đẩy hắn ra, tức giận hỏi.


"Tôi cùng cô ấy lên giường! !" Hàn Văn Hạo nói ngay!


"Hừ! !" Hạ Tuyết hừ lạnh, gỡ tay Hàn Văn Hạo, nhưng hai tay của người đàn ông này thật sự rất mạnh, ôm cô rất chặt, cô dậm chân tức giận hét to: "Anh muốn làm gì ? Rốt cuộc anh muốn làm gì ?"


Hàn Văn Hạo khẽ cắn răng, nhìn chòng chọc Hạ Tuyết nói: "Cô gái đáng chết này, yêu người đàn ông khác, lại cùng một người đàn ông khác lên giường, sau đó sinh con gái cho tôi ! !"


Hạ Tuyết vừa nghe xong, cô cau mày, tức giận hỏi: "Rốt cuộc anh muốn nói cái gì ?"


Hàn Văn Hạo hừ một tiếng, lạnh lùng nói: "Không muốn nói gì, cô đúng là người phụ nữ như vậy!!"


Hạ Tuyết nhíu mày, không hiểu nhìn hắn nói: "Anh làm gì thế? Nói chuyện kỳ quái như vậy?"


Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, do dự một lúc, chậm rãi nói: "Tôi muốn thương lượng với cô một chuyện".


Hạ Tuyết vừa nghe, cảm thấy thú vị, cô ôm vai hỏi: "Ơ? Đây là thế nào? Hàn Tổng giám đốc vĩ đại cũng có lúc thương lượng chuyện với người khác sao?"


Ánh mắt Hàn Văn Hạo nheo lại.


"Nói đi!" Hạ Tuyết quay đầu đi, ôm vai ngắm phong cảnh nói.


Hàn Văn Hạo suy nghĩ một chút, nói với Hạ Tuyết: "Tôi muốn. . . . . . mua cho con gái một chút quà nhỏ, muốn cô sắp xếp thời gian, để tôi tìm hiểu con gái một chút!"


Hạ Tuyết quay đầu lại, nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . .


Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me