LoveTruyen.Me

Cover [ EngLot ] Uống Nhầm Một Ánh Mắt

Chap 13. Giọt Nước Mắt Trong Mưa

Ngan9604

Gần giờ cơm Engfa từ trên bước xuống với trạng thái một buổi làm mệt mỏi trí óc.
Mùi cá kho và canh chua bay thẳng vào mũi cô, Engfa hí hửng đi vào, không ngờ Charlotte cũng biết nấu món này nha, món ăn đặc mùi miền nam. Cô về đây cũng đã lâu nhưng mãi vẫn không nấu ngon món này.

Nhưng vừa bước vào đến bếp thì chân cô liền khựng lại. Hình ảnh Charlotte đang nêm nếm thức ăn, còn Win thì đang dọn chén đũa. Có giống một gia đình không? Còn tưởng anh ta về rồi chứ?

Bỗng dưng một cảm giác kì lạ dâng lên trong cô, là mất mác, là đau thương, là ganh tị. Thấy hai người họ một cặp đứng dưới bếp, cô có chút tủi lòng.

Engfa thở dài, là mình nghĩ quá nhiều rồi, không phải Charlotte đã nói chỉ là bạn sao? Charlotte đã nói thì cô phải tin, Charlotte chẳng bao giờ nói dối cô đâu. Yêu nhau là phải tin tưởng nhau mới bền lâu. Bọn họ vốn dĩ là bạn thân lâu ngày không gặp lại, cùng nhau cafe, trò chuyện, nấu một bữa cơm cũng không có gì là to tát mà. Cô tự trấn an bản thân mình hãy bình tĩnh lại. Là vì cô quá yêu nàng, lúc nào cũng sợ mất nàng mới suy diễn ra nhiều thứ linh tinh thôi.

Charlotte xoay sang thấy cô thì có chút ngập ngừng, hy vọng cô không nghĩ ngợi quá nhiều. Nàng mỉm cười.

" P'Fa, vào ăn cơm. Chị ăn dưa hấu không, Char gọt cho nha? "

Win nhìn Engfa rồi nhìn Charlotte. Chỉ là chủ và nhân viên, có cần gọi thân mật như vậy không, ngay cả Win quen nàng từ nhỏ vẫn chưa được xưng hô như vậy hôm nay Charlotte lại tự mình xưng hô như thế với một nhân viên? Win mơ hồ không nghĩ ra được bọn họ thân đến mức nào? Đến mức một Charlotte nguyên tắc lại phá vỡ chính nguyên tắc mình đã đặt ra?

Charlotte biết Win đang nghĩ gì nhưng cũng mặc kệ, sau này cũng sẽ xưng hô như vậy, ai nghĩ sao cũng được. Nàng muốn khẳng định nàng có thể vì cô mà thay đổi, cô đã có một chỗ nhất định trong tim nàng.

Engfa cũng khá bất ngờ nhưng cũng chỉ lắc đầu.

" Thôi, P'Fa không ăn, ăn cơm thôi "

Nhân viên cũng có mặt đầy đủ, ngồi một bàn tròn. Charlotte ngồi ngay giữa Engfa và Win, nàng cầm đũa mà muốn không vững, sao lại giống người có chồng mà đang ngoạı tình thế này?

" Em ăn cái này đi " Win gắp cho nàng miếng trứng cá ngon lành, kèm theo nụ cười đốn tim, làm nhân viên cũng xoắn cả lên. Nhưng đáp lại sự ga lăng của Win, chỉ là cái gật đầu lịch sự của nàng, sau đó gắp nhẹ miếng trứng cá sang một góc chén, quyết định từ đây tới cuối buổi sẽ không động tới, kẻo chị nhà mình sẽ không vui.

Mà quả nhiên khuôn mặt của chị nhà không vui thật nha, đôi mắt tối sầm lại, ăn bừa vài miếng rồi đi thẳng lên lầu, bảo là mình còn bản thiết kế đang dang dở, làm cả đám nhân viên chưng hửng. Bình thường ăn cơm xong Engfa sẽ nán lại tầm nửa tiếng để tán dóc, hôm nay sao thế?

Charlotte lắc đầu chán nản, mong cho bữa ăn cực hình bày sẽ mau chóng kết thúc. Rất may chỉ mười phút sau, nhân viên cũng ăn xong cả, thấy không khí hơi căng thẳng nên ai cũng tìm chỗ nghỉ trưa, không nháo nhào như mọi khi nữa. Charlotte nói như đuổi khéo anh bạn của mình:

" Cũng tới giờ nghỉ trưa rồi, anh về kẻo bố mẹ trông "

Win đương nhiên nhận ra sự lạnh nhạt và tránh né của nàng, nhưng anh đoán chắc nàng giận vì mấy năm nay ở xa nhau, anh ít quan tâm tới nàng nên nàng giận chăng? Thôi thì từ từ dỗ ngọt lại sau vậy.
Win gật đầu.

" Ừ anh về. Chiều anh sang rước em đi ăn "

Charlotte nhanh chóng lắc đầu nói.

" À....thôi em.....ăn ở nhà được rồi "

" Ba em và ba mẹ anh bảo mình đi ăn để hâm nóng lại tình cảm đấy, cãi lời là không được đâu. Vậy nha, chiều anh sang đón "

Câu nói vừa xong đã nhanh chóng rời đi, giống như sợ Charlotte từ chối vậy.
Nàng chưng hửng. Tình cảm đã nguội ngắc, ôi thiu từ thời nào rồi, bày đặt hâm nóng. Ai cần?

Charlotte thơ thẩn đi lên lầu trên.
Quả nhiên có một bạn nhỏ đang rầu rĩ nằm dài trên sofa, đầu đang gối lên hai tay, mặt mũi vẫn tối đen như mực.
Nàng đi tới chen vào, nằm lên tay cô rồi xoay người ôm cô thật chặt. Engfa cũng không có phản ứng gì, mặc cho nàng ôm mình. Cảm nhận hơi thở đều đều của hai đứa, nhịp tim thổn thức vì đối phương, càng cảm thấy gần nhau hơn bao giờ hết.
Nàng thỏ thẻ.

" Fa sao đấy? Ghen với bạn của người ta sao? "

" Bạn gì mà......" Cô bỏ lửng câu nói, có chút tủi thân dâng lên, mũi cũng đỏ ửng lên. Cô thật sự rất dễ khóc, cô đang cảm thấy bản thân bị mất mác khi người cô yêu được người khác quan tâm.

Charlotte nghe có tiếng khịt mũi nhẹ liền tạch lưỡi, cái chị nhà này lại sắp khóc rồi đây này. Nàng xoay người một cái nằm hẳn trên người cô, cúi người hôn một cái vào má phải người ta rồi kéo dãn cái gò má của cô ra.

" Yêu chị lắm nà....."

" Này, lỡ.....nhân viên lên thấy..."

" Giờ này mà đứa nào lên thì em trụng nước sôi từng đứa " Nàng đáp lại với giọng nói qua kẽ răng, sau đó úp mặt vào hõm cổ người ta mà rúc ở đó.

Engfa phì cười, ôm ngang eo nàng. Nghiêng mặt hôn vào cái cổ của nàng, hưởng thụ hương thơm quyến rũ khiến cô điêu đứng như bị ai tước mất linh hồn.

Nằm im được một tí lại nghe tiếng thì thào của nàng.

" Chiều em đi ăn với Win tí nha, hứa sẽ về sớm mà. Nha nha...~~~ "

Engfa chỉ ừm hửm trong cổ họng rồi tiếp tục ôm nàng mà đi vào giấc ngủ trưa.

.......

Charlotte chán nản nhìn không gian lãng mạn mà Win cố tình chuẩn bị cho mình tại nhà hàng, có hoa có nến, có bong bóng, có rượu, nhưng nàng vẫn không sao vui nỗi, vì không có người yêu của nàng.

Win uống ít rượu rồi bắt đầu ăn, ân cần gắp cho nàng ít thịt béo ngậy, anh vốn biết Charlotte rất ghét nói chuyện tình cảm hay công việc khi đang dùng bữa, nên đành nén hết nỗi lòng của mình xuống.
Bữa ăn rất mau chóng kết thúc vì nàng bảo đã no rồi, Win cũng vì thế
mà bỏ đũa.

" Charlotte, anh biết bản thân anh không tốt, những ngày xa nhau, anh không làm tròn trách nhiệm của một người yêu tốt, anh không quan tâm lo lắng cho em nhiều, anh...anh xin lỗi, nhưng thật sự việc học hành ở bên đấy khiến anh rất bận "

Charlotte đan hai bàn tay lại với nhau mà lẳng lặng lắng nghe anh nói, thái độ điềm nhiên khiến Win có hơi khó chịu. Còn tưởng nàng sẽ ủ dột hay có chút đau lòng chứ, còn đằng này chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

" Nhưng anh về rồi, anh sẽ bù đắp cho em....."

" Bù đắp ", chỉ cần nghe hai từ này là khiến Charlotte như muốn nổi điên lên. Nhưng không, nàng cố gắng bình tĩnh một chút, miệng khô khốc bắt đầu lên tiếng, đôi mắt nhìn anh có chút tuyệt vọng, chút buông xuôi, chút hờ hững.

" Đời người con gái có mấy cái 5 năm để chờ anh ? Anh bù đắp bằng cách nào? "

" Anh....."

" Em không cần một người bỏ mặc em ngần ấy năm rồi về đòi bù đắp cho em. Em cần một người thật lòng yêu thương em, xem em là quan trọng, xem em là sự ưu tiên, em trong mắt họ phải là sự vô giá "

Win nhận ra sự cương quyết trong câu nói kia, liền như thế gấp gáp đưa ra quyết định.

" Anh.....anh sẽ cưới em. Chúng ta sẽ...."

" Em không muốn. Và em nghĩ anh đừng nên đến cửa hàng của em mà nói ra nói vào chuyện của tụi mình nữa, em thấy không hay "

" Charlotte, anh biết anh sai, là anh thờ ơ, không quan tâm em ngần ấy năm. Nhưng em có thể vì chút kỉ niệm đẹp xưa kia mà bỏ qua cho anh một lần thôi "

" Thôi, trễ rồi, em xin phép " Nàng cứ thế nói xong đứng dậy ra ngoài, mặc cho Win có kêu khàn cả cổ, nhưng đáp lại anh chỉ có bóng lưng lạnh tanh của nàng.

Win đứng như trời trồng nhìn nàng rời đi. Anh thở dài, có lẽ nàng còn giận, thôi từ từ dỗ dành vậy. Dù sao hai nhà cũng đã có lời hứa hôn, đâu phải nói bỏ là bỏ, anh an tâm về điều đó, Charlotte trước sau gì cũng sẽ là vợ của anh.

Charlotte vừa bước ra khỏi nhà hàng được vài bước thì trời đổ mưa, cũng may chỗ này cách nhà nàng chỉ tầm 10p. Mặc kệ cơn mưa ngày càng nặng hạt, Charlotte vẫn thơ thẩn như người mất hồn mà đi, từng bước chậm rãi mặc kệ ngoài kia nhiều người đang hối hả vì cơn mưa giữa đêm.

Anh còn dám nhắc kỉ niệm đẹp với nàng sao? Trước kia thì đúng nhưng hiện tại thì nó như con dao khứa vào trái tim nàng.
Hồi trước có chàng trai đã từng tình nguyện chờ nàng dưới trời nắng chang chang chỉ để tặng nàng món quà sinh nhật. Hồi trước có chàng trai đã từng cầm ô đến trường rước nàng mỗi khi vào mùa mưa.

Có người đã từng mua thuốc cho nàng vào lúc nửa đêm vì nàng phát sốt, rồi ân cần ngồi bên cạnh chăm cho nàng ngủ cả buổi tối.

Có người đã nói sẽ yêu nàng mãi, sẽ cưới nàng, sẽ lo lắng, sẽ không để nàng tủi thân, không để nàng bơ vơ.

Có người đã từng xem nàng là tất cả.
Nhưng bây giờ, tất cả cũng chủ có thể gói gọn trong hai chữ đã từng.

Thời gian làm thay đổi quá nhiều. Nàng vẫn là nàng, anh vẫn là anh, nhưng đã chẳng còn thích hợp để đi chung với nhau nữa rồi.

Cơn mưa nặng hạt xối xuống người nàng như muốn cuốn trôi hết mọi chuyện trong quá khứ, nhắc nhở nàng ở hiện tại và tương lai, vẫn đang có người chờ đợi để yêu thương nàng.

Ngã quị trước cổng nhà, Charlotte mệt mỏi ngồi xuống úp mặt vào tay khóc nức nở, khóc trong mưa chắc không ai biết đâu nhỉ? Nàng đau lòng vì một chuyện tình đã héo úa......đáng tiếc cho mười mấy năm tuổi trẻ dùng để yêu anh....

Mưa tạnh? Charlotte ngước mắt lên, không phải mưa tạnh, mà có người đã làm tạnh cơn mưa.

Engfa tay cầm chiếc ô nhìn người còn gái mình yêu, hoảng hốt ngồi thấp xuống ngang tầm với nàng, tay lau thật nhanh dòng nước mắt đang hòa với nước mưa trên khuôn mặt nàng. Quăng vội chiếc ô, ôm lấy nàng vào lòng.

" Có chuyện gì nói chị nghe. Anh ta đã làm gì em? Charlotte, đừng khóc, đừng khóc mà "

Charlotte mỉm cười, thì ra hạnh phúc nhất không phải là khi nàng cười, mà là khi nàng khóc trong mưa mà vẫn có người cảm nhận được. Nàng choàng tay ôm lấy cô rồi lắc đầu.

" Không có, Em em..... em đi lạc, mắc mưa.....hức.....lạnh......nhớ chị..."

Engfa xoa xoa lưng cho nàng trấn an rồi mau chóng đứng dậy, bấm mật khẩu nhà nàng, cũng may là hôm trước lén nhìn thấy. Cửa mở, cô ôm con người mắc mưa kia vào trong, tay không ngừng xoa ở lưng người ta mà dỗ.

Đến khi nàng đã thay một bộ đồ mới, cô cũng thay một bộ đồ mới, cả hai ngồi thừ trên giường, im lặng không nói câu nào.
Mãi một hồi sau mới nghe thấy tiếng nàng thỏ thẻ, đầu tựa qua vai cô :

" P'Fa......mình đi chơi đi "

" Đi đâu? "

" Đi đâu cũng được, rời khỏi chỗ này là được. Ở đây.....tù túng quá " Nàng cúi đầu đưa ra một lí do.

Cô xoay sang hôn nhẹ lên mái tóc nàng ưng thuận.

" Ừm, bao giờ đi "

End Chap 13

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me