LoveTruyen.Me

Dai Thuc Can Than Do Lieu Thanh Dai

Chương 20

Đại thúc gật gật đầu, đột nhiên hỏi: "Cậu không phải say hay sao? Nhanh tỉnh như vậy."

Hà Kỳ sững sờ, chết rồi. Quá tức giận, liền quên mất chính mình vẫn đang là một con ma men. Nhanh chóng lấy tay đỡ trán, nhíu chặt lông mày, cố làm ra vẻ thống khổ. "Còn không phải do đứng cả ngày trời dưới nắng nóng sao, phát hỏa đến nỗi tôi nốc cả mười chai rượu cũng có thể tỉnh. Đau đầu, đại thúc, tôi mặc kệ, đại thúc phải ngủ cùng tôi."

"Rồi rồi, là lỗi của tôi. Nhanh lên giường nghỉ ngơi. Cậu cứ ngủ đi, tôi ngồi cạnh cậu."

"Đại thúc vào ngủ cùng tôi, một mình tôi không ngủ được."

"Ừ! Ừ!" Bất đắc dĩ dìu tên vô lại này lên giường, giúp hắn cởi giầy cùng tất, đắp cho một cái chăn mỏng.

"Đại thúc, anh cũng ngủ đi. Tôi không ôm cái gì sẽ không ngủ được." Trong mắt phát ra ánh sáng, còn giả bộ uống say. Nếu đại thúc vẫn không nhìn ra thì chính là do quá đơn thuần chứ không phải ngốc nghếch.

"Ừ ừ!" Thật là tiên sinh tốt, "Tôi cũng ngủ." Ah ~~~~! Đại thúc, thật sự là ~~~ ngốc? Hay đơn thuần đây?

Nằm xuống ôm thắt lưng đại thúc, trong lòng thích thú. Bước đầu tiên thành công. Trái với hắn ngủ thực ngon, đại thúc bị cố định trong ngực hắn rất khó chịu, một đêm không ngon giấc.

Hôm sau tỉnh lại, không thấy đại thúc bên người, hoảng sợ, đại thúc bỏ mình đi rồi sao? "Đại thúc, Thiên Thiên ~~!!!"

"Uhm, Tiểu Kỳ làm sao vậy? Có phải đau đầu không?" Đại thúc từ ngoài cửa chạy tới, vẻ mặt lo lắng.

"Thiên Thiên, anh đi đâu thế? Tôi tưởng anh bỏ mặc tôi rồi."

"Đứa nhỏ ngốc, tôi đi làm bữa sáng, đói bụng chưa?"

"Làm chỗ nào? Anh không phải chỉ có một gian phòng ở sao?"

"Cậu vẫn đang ngủ nên tôi đem nồi ra bên ngoài. Muốn ăn cái gì? Tôi sẽ nấu cơm, cậu đi rửa mặt rồi đợi một lát là được."

"Đại thúc thật tốt, tôi muốn thập cẩm tạc cua."('tạc' là chỉ đồ ăn nấu dầu aka rán chiên gì đó => cua chiên thập cẩm chăng? :v)

Đại thúc ngượng ngùng cúi đầu, "Không có cua."

Hà Kỳ đột nhiên nhận ra nhanh chóng sửa miệng: "Đại thúc nghe nhầm, là huyết, vịt huyết, đại thúc có vịt huyết không?"

('cua' phát âm là xiè nghe gần giống với 'huyết' - xuè)

"A! Cái này, hàng thịt trong ngõ có bán, tôi đi mua, nhưng mà tôi chưa từng nghe qua thập cẩm tạc huyết, sẽ không làm." Xấu hổ lập tức quay mặt đi.

"Không có việc gì. Đại thúc làm cái gì tôi cũng thích, không việc gì không việc gì. Đại thúc vào đây nấu cơm đi, ở bên ngoài lạnh lắm." Không thể để cho người khác nhìn thấy đại thúc hiền lành như vậy được, xem ra phải xây một cái phòng bếp tại đây. May mà không có vịt huyết, tùy tiện bịa ra, chẳng biết có ăn được hay không.

Một lần lại một lần hất nước lên mặt, thật lạnh mà! Đại thúc chính là dùng nước này đánh răng rửa mặt sao? Thật đau lòng. Nghiêng đầu nhìn đại thúc bận rộn, đường nét tuyệt đẹp, hông buộc một chiếc tạp dề nhỏ, đứng trước nồi nấu nướng. Hình ảnh này thật ấm áp, trong đầu Hà Kỳ chợt có chút ngẩn ngơ. Giống như một cô vợ cần cù chăm sóc ông chồng đi làm. Bỗng nhiên cảm thấy một loại ấm áp của gia đình. Trước kia luôn ở trong phòng lớn, cũng không biết một căn phòng đơn sơ sẽ ấm áp như vậy, là căn phòng thay đổi? Hay là tâm đang thay đổi?

"Thiên." Tiến tới thân mật ôm thắt lưng đại thúc, đem cằm tại đầu vai đại thúc cọ xát. "Thật hạnh phúc." Đại thúc quay đầu, miệng không cẩn thận chạm phải mặt Hà Kỳ. Trong lòng cả kinh nhanh chóng tránh ra, mặt đỏ bừng, hơn cả táo mùa thu. "Thực xin lỗi. Tôi ~~~ Cậu đè trên vai tôi ~~ làm gì."

Thấy y đột nhiên né ra, Hà Kỳ tỉnh táo lại. Bản thân vẫn chỉ là một 'khách trọ'. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ thành chủ nhân của căn phòng này. Biết đại thúc da mặt mỏng, Hà Kỳ tay đỡ trán, "Thiên, đầu tôi vẫn còn đau, anh không đỡ tôi, còn đẩy tôi ra. Oa oa oa ~~~ đại thúc không quan tâm tôi~~ " Cứ như đã phải chịu muôn vàn ủy khuất.

Đại thúc bị hắn ầm ĩ không tự nhiên ôm lấy hắn. "Được rồi, được rồi. Đại thúc sai rồi. Nhanh đi đánh răng rửa mặt. Tối hôm qua uống nhiều rượu như vậy không chóng mặt mới là lạ. Tôi làm cho cậu canh mộc nhĩ trắng*, rất ngọt đấy. Uống nó sẽ đỡ hơn."

"Uhm, Thiên Thiên thật tốt." Thật tốt.

Hương đồ ăn bay tới, khiến Hà Kỳ muốn ăn. Bụng bắt đầu biểu tình thể hiện sự bất mãn. Nói thật, hắn vì để hôm qua giả bộ mệt mỏi thật giống, một ngày không có ăn cái gì rồi. Thật đói nha! "Thiên Thiên, tôi đói."

"Nhanh. Nhịn một chút. Uống một ngụm canh đã."

"Đã có sẵn thức ăn chưa?"

"Không có. Đồ thừa không thể để lại."

"Có đồ ăn nhanh không?"

"Không có, không nên ăn mấy loại đồ ăn nhanh đó, đồ ăn vừa làm là tốt nhất."

"Nhưng mà tôi không ăn đồ ăn nhanh thì ăn cái gì? Tôi trước kia đều ăn đồ ăn nhanh." Ai tin được!

"Trong nhà không có ai nấu cơm cho cậu sao?"

"Không có, chẳng ai quan tâm đến tôi hết. Cha mẹ đem tôi vứt sang một bên, bỏ mặc tôi." Nói thật ủy khuất. Không biết là nhà ai thay đầu bếp riêng liên tục, người này không tốt người kia không tốt chứ. Thành ra chẳng ai dám đến nên mới không có người nấu cơm cho hắn. Mỗi ngày đều tới ăn chực ở khách sạn Liễu Vĩnh Nhạc.

------

*canh mộc nhĩ trắng

*Mình search cua chiên thập cẩm thì không thấy (~ -_-)~ Có cua chiên thuôi :v


Chương 21

"Đáng thương như vậy a! Sau này cứ đến nhà tôi ăn cơm, tôi nấu cho cậu."

"Thiên Thiên, thật sao?" Chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, cố gắng nặn ra hai giọt mang tên 'nước mắt của sự ủy khuất'.

"Thật mà! Tôi sao lại phải lừa cậu!"

"Thiên Thiên thật tốt." Bước lên ôm lấy đại thúc, ôm đại thúc vào ngực của mình, thật sự rơi xuống hai giọt nước mắt cảm động. Là thật sự, không phải cố nặn ra. (:v)

Đại thúc vốn định đẩy hắn ra, nhưng xét theo kinh nghiệm lần trước, lại nhìn đứa nhỏ đáng thương trước mắt. Rút ra kết luận, cho hắn một chút ấm áp. "Được rồi, ăn cơm, ngồi xuống ăn cơm." Kéo tay Hà Kỳ ngồi xuống. "Đều là đồ ăn bình thường, thích ăn không?"

"Thích ăn thích ăn, Thiên Thiên làm cái gì tôi cũng thích ăn." Thật vậy sao? Trù nghệ (kĩ thuật nấu ăn) của đại thúc xem như tạm được. Chính là tục ngữ có câu, tình nhân trong mắt hóa ~~~~ trù thần. (thần nấu ăn =.=)

"Tiểu Kỳ, trong nhà cậu có chuyện gì sao? Thế nào lại bị đuổi ra ngoài?" Tối hôm qua vẫn chưa dám hỏi. Hiện tại thấy tâm tình hắn không tồi, cẩn thận hỏi một chút.

"Cha mẹ bỏ mặc tôi, ra nước ngoài hết rồi." Nói rất bình tĩnh. Giống như là chuyện xảy ra trên người người khác.

"Vì sao?"

"Phạm lỗi."

"À." Chuyện riêng nhà người ta không nên hỏi lại, "Tối hôm qua tôi có gọi điện thoại cho cậu, nhưng không có ai nhận."

"A? Sao anh có số điện thoại của tôi? Không phải anh không dùng điện thoại sao?"

"Hôm qua Tiểu Tuyết mua cho tôi một cái, số cậu xin của Liễu Vĩnh Nhạc."

"Liễu Vĩnh Nhạc? Anh rất thân thiết với cậu ta sao?" Mắt híp lại thành một đường, áp khí xung quanh nhanh chóng hạ thấp. Tuy nhiên đại thúc không có cảm giác được.

"Không thân, cậu ta là đồng học em gái tôi thôi." Người nọ có chút biến thái, như thế nào bảo y hôn điện thoại chứ.

"À." Áp khí khôi phục lại, "Số anh gọi là số nào?"

"Tôi quên rồi, tôi đưa điện thoại, cậu nhìn xem, có số cậu không?"

Vừa cầm lấy điện thoại, cau mày. "Đây là em gái anh mua sao?" Không có khả năng, điện thoại này người bình thường không mua nổi, mấy nhân tài không tầm thường còn có thể có. Liễu Vĩnh Nhạc?

"Đúng vậy a! Bỏ ra một nghìn đồng, đau lòng muốn chết."

"Có phải có người khác đi cùng các anh không, là mua ở cửa hàng Nhạc Ngật à?"

"Uhm, Liễu Vĩnh Nhạc giới thiệu đấy, cậu ta nói loại này dùng rất tốt, đơn giản tiện lợi lại dùng bền, còn có thật nhiều công năng tôi không biết." Phải, y không biết, biết còn dám dùng sao? Nếu biết cái điện thoại này là Liễu Vĩnh Nhạc 'cử đi nằm vùng' bên người y, không biết có thể hay không còn bội phục nó.

"Cái điện thoại rách nát, bỏ đi. Tôi mua cho anh cái khác." Nhấc tay muốn ném lại bị đại thúc đoạt lại. Như bảo bối mà ôm trong ngực. Một bộ dáng đau lòng, Liễu Vĩnh Nhạc mà nhìn được liền sẽ hút khí a.

"Tiểu Kỳ, Tiểu Tuyết phải tích góp tiền rất lâu mới mua được đó. Nói ném là ném sao?"

Trong lòng Hà Kỳ thật bực bội! Tiểu Tuyết mua thì sao? Tức thì tức, cũng không thể biểu hiện ra ngoài, "Không ném không ném, anh khi nào đi làm?" Hiện tại không ném, về sau sẽ ném.

"Thật là, sắp muộn rồi, tôi phải đi. Cậu ăn nốt nhé. A? Cậu vẫn không đi làm à? Đã hai ngày không đến rồi, có cần tôi xin nghỉ giúp cậu không?"

"Không cần, tôi xin nghỉ vài ngày rồi. Anh còn chưa ăn cơm mà đã đi sao?"

"Không có việc gì, không ăn hết. Tôi phải đi rồi. Đến muộn sẽ không tốt, yên tâm, tôi trước kia cũng đâu có ăn sáng đâu. Đi nha. Gặp lại sau." Vỗ vỗ đầu Hà Kỳ. Quay người lấy xe đi làm.

"Đi đường cẩn thận." Tay vịn khung cửa đứng, nhìn đại thúc đạp xe rời đi. Loại hình ảnh này ~~~ ừm ~~~ có điểm giống ~~~ ừm ~~~ hòn vọng phu. (Ta mới là phu ~~~) (<= lời Hà Kỳ <= của tác giả)

Mắt thấy đại thúc đi xa, Hà Kỳ lấy điện thoai di động ra: "Bác Quân, cho bác trước mười một giờ, tại chỗ cây cổ thụ phía sau phòng xây một cái phòng vệ sinh cùng phòng ăn, mua thêm cả bộ máy mát xa nữa."

"Thiếu gia, máy mát xa còn dễ, phòng vệ sinh cùng phòng bếp trong khoảng thời gian ngắn không xây được. Còn không quá bốn tiếng nữa là tới mười một giờ, làm được rồi cũng sẽ không chắc chắn."

"Đấy là chuyện của bác! Về sau mỗi bữa sắp xếp mang hai phần đồ ăn dinh dưỡng đến."

"Cái này không thành vấn đề, nhưng phòng vệ sinh thật sự không dễ làm. Thiếu gia."

"Được rồi, trưa nay ta mang Thiên Thiên ra ngoài, bác đi làm, nhớ phải an toàn. Còn có ~~~ cách âm. Còn có ~~~ bác hiểu mà!"

"Hiểu hiểu, thiếu gia, chuyện ở công ty làm sao bây giờ. Lão gia chắc chắn có để lại người để trông coi."

"Bác không cần quan tâm, ta sẽ đi làm đúng hạn."

"Chính cậu tự lo liệu a!"

"Ừ, gặp lại sau. Bác làm việc ta yên tâm."

-------

[Tiểu Liễu tử nhắn lại: chương này vốn là đăng hôm trước, không biết tại sao lại không đăng được, hôm qua có việc nên không để ý, hôm nay mới phát hiện. Bị lặp lại chương. Cho nên đêm nay đăng hai chương. Con sói số ba sắp xuất hiện.]


Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me