LoveTruyen.Me

Dnv Gian Diep Crossover Httc Mdts Tqtp

Chương 19
Lão Bùi gặp lão thử.

Roạt!

Cùng lúc đó, mũi kiếm của Lạc Băng Hà cứ vậy chém chết hai con hoa yêu trốn lén trong bụi rậm.

Mà đúng lúc này, Linh Văn cũng thình lình quát: “Bịt mũi lại!”

Qua mấy ngày ăn đắng, đoàn người ai nấy phản ứng cực nhanh, lập tức bế khí, lùi xa một vòng khỏi hai đóa hoa yêu đỏ chói nằm dưới đất. Một lúc sau, Lam Cảnh Nghi mới hỏi: “Nó là thứ gì vậy? Chẳng phải chỉ là hai bông hoa thôi sao?”

Linh Văn day day ấn đường, đáp: “Thỉnh chư vị cẩn trọng. Thứ này gọi là Ôn nhu hương. Ôn nhu hương này không phải ôn nhu hương* kia, mà chính là một loại hoa yêu thích sống tụ tập, hút tinh khí và máu tanh của đàn ông mà sống. Mùi hương của bọn chúng không phải thứ tốt gì. Trong phút chốc có thể khơi dậy dục niệm và sát niệm của con người.”

*Ôn nhu hương: Chỉ các cô gái dịu dàng quyến rũ chu đáo, là một cách nói mờ ám, không khen cũng không chê, ngoài ra còn dùng để chỉ nữ sắc khiến người ta mê say.

L

am Hi Thần thoáng nhăn mày, nói: “Cẩn thận vẫn còn nữa.”

Linh Văn nói tiếp: “Cũng chưa quá tệ. Ôn nhu hương Lạc công tử vừa giết chỉ mới nở hoa, còn chưa kết trái. Nếu lũ Ôn nhu hương này mà kết trái thật, vậy xem như gặp rắc rối to.”

Thẩm Viên: “Kết trái thì thế nào?”

Kết trái thì sao, không ăn là được! Chẳng lẽ còn có thể giống Nhật Nguyện Lộ Hoa Chi, trồng một phát trồng ra nguyên người để tiện hít hương xong chịch chịch chịch luôn à?!

Trời không phụ lòng người, Linh Văn đáp: “Ôn nhu hương kết trái ở rễ, mà trái sau khi chín của bọn chúng, chính là hình hài nữ nhi khỏa thân muôn màu muôn vẻ.”

Thẩm Viên: “……”

Đù má khẩu vị mặn dữ!

Trời phật chứng giám, trong lòng Thẩm Viên lúc này đang có một ngàn con thảo nê mã chạy qua.

Đoàn người vô thức càng né xa hai bông hoa nho nhỏ nằm dưới đất, đúng lúc này, Thẩm Cửu bỗng nhiên hỏi: “Tiếng gì thế?”

Chít chít chít, chít chít chít. Từ xa truyền đến, mờ nhạt rồi biến mất, Nhiếp Hoài Tang hỏi: “Chuột hả?”

Bùi Minh: “……”

Nhiếp Hoài Tang lại nói: “Ở nơi ma quỷ này chuột cũng có thể sống sao?”

Bùi Minh: “… Đúng là chuột. Tuy nhiên chúng không phải chuột bình thường.”

Mà hắn chỉ vừa dứt lời, bỗng…

“Aaaaa…”

Minh Phàm không ngừng guồng chân chạy về phía trước.

Thi thoảng, gã hơi ngoảnh đầu nhìn về phía sau, rồi lại tiếp tục cắm đầu chạy thẳng.

Thật sự là quá xui xẻo, Minh Phàm cảm thấy từ lúc bị đưa tới đưa lui giữa các thế giới, nữ thần may mắn của gã có lẽ đã bị gã vô ý đánh rơi ở đâu đó rồi.

Từng nơi đi qua, hết hung thi, nhện quỷ, rồi lại đến thứ gì đó trông như chuột khổng lồ cứ liên tiếp nhằm vào gã mà đuổi. Minh Phàm uất hận ngẩng mặt lên trời gào:

“Hừ.. để lát nữa hồi phục linh lực rồi, ta chắc chắn sẽ cho các ngươi biết tay!”

Từ lúc mở mắt ra ở nơi gọi là Đồng Lô này, gã đã ẩn ẩn có một cảm giác bất an không tốt. Nơi này sương khói mù mịt, rừng rậm bao quanh, mà đâu đó còn thoang thoảng mùi lưu huỳnh đang lưu động trong không khí.

Gã… gã chỉ là theo lời sư tôn, đi tìm một ít nước rửa mặt thôi có được không! Lẽ nào hôm nay Minh Phàm gã phải chịu kết cục táng thân trong miệng lũ chuột này hay sao?!

“Có ai không? Cứu với!!!”

Minh Phàm lần nữa phóng qua một tảng đá lớn, từng con chuột tinh to như bắp đùi, cặp mắt đỏ au cùng hàm răng sắc nhọn vẫn đang không ngừng đuổi sau lưng gã.

“Có ai không? Cứu với!!!”

Đoàn người: “……”

Lần trước thì là nhện, lần này lại dẫn chuột về, ngươi có thôi đi không!

Mắt thấy gã đã sắp bị tóm đến nơi, một đạo kiếm quang lập tức quét qua, gấp gáp cào lên đất đá, tựa hồ đang vạch ra một ranh giới bất khả xâm phạm giữa Minh Phàm và lũ chuột. Thẩm Viên duỗi tay về phía Minh Phàm, rất có tâm làm màu quát: “Lên!”

Nào cần ai nhiều lời, Minh Phàm vội vội vàng vàng đưa tay bắt lấy tay y, thở một hơi dồn dập, nhìn lũ chuột vẫn còn đang hăng hái ùn ùn kéo đến mà lắp bắp: “Đa… đa tạ sư tôn!”

Đúng lúc này, một con chuột đột nhiên phóng lên cắn vào đế giày của gã, khiến Minh Phàm giật mình quát một tiếng. Gã vội bám chặt lấy Thẩm Viên, dùng chân còn lại đá con chuột văng xa: “Mau cút!”

Cũng may người ở đây đều không phải người phàm, đoàn người lục tục điều động linh lực, kiếm xuất khỏi vỏ, chuẩn bị tinh thần đối mặt với một đám đen chưa rõ hình hài đang kéo đến như lũ.

Thẩm Viên nhân lúc này hỏi nhanh: “Kia… là thứ gì? Ở đâu đến?”

Minh Phàm bởi vì chạy mệt mà thở một hơi, nói: “Chuột ạ! Ban… ban nãy con theo lời người đi tìm nước sạch. Dọc đường quả thật tìm được một con suối ngầm. Sau đó, con… con múc đầy nước vào bình, vừa định cuối đầu uống một ngụm thì, thì lập tức nhìn thấy có hai điểm tròn màu đỏ tươi đang ẩn nấp bên trong nhìn con chằm chằm.”

Thẩm Viên: “…”

Đại ca, ngươi rất có năng khiếu làm tiểu thuyết gia kinh dị có được không!

Minh Phàm lại nói tiếp: “Trong bình trước đó chắc chắn không có chuột. Nó, nó bơi từ trong nước vào đó.”

Đúng lúc này, Nhiếp Hoài Tang quát: “… Này mà là chuột sao? Ta thấy nó giống mèo hơn đó…”

Thật vậy, mấy con chuột đó trông còn lớn hơn cả mèo, lông chuột toàn thân đen kịt như thép cứng, hai con mắt đỏ lóe lên hung quang trong bóng tối, nhiều con còn trèo lên cây, nhìn chằm chằm bọn họ, quỷ dị cực độ.

Bùi Minh nãy giờ đã là lần thở dài thứ mười bảy. Thấy vậy, Linh Văn mỉm cười hỏi: “Lão Bùi, sao hả, không định chào lão thử* một tiếng sao?”

*Lão thử: Chuột.

Bùi Minh: “…”

Thở dài lần thứ mười tám, Bùi Minh nói: “Đây gọi là Chuột ăn xác. Ta ngày trước từng có dịp gặp qua.”

Đoàn người: “…”

“Sao lại gọi là Chuột ăn xác?…”

Bùi Minh kiềm tiếng thở dài, đáp: “Đơn giản thôi. Dĩ nhiên là ăn xác chết. Đồng Lô này ngày trước từng là một tòa thành. Có điều đáng lý đám chuột này phải bị phong bế bên trong Đồng Lô. Thế mà nay lại xuất hiện ở đây.”

Thì ra, Đồng Lô tên sao núi vậy. Nơi đây vốn là một ngọn núi lửa ngự giữa toà thành. Vào lúc tòa thành trì này bị núi lửa nhấn chìm, người và trâu bò hay các con vật to lớn khác tránh không được. Bị tro núi lửa che trời lấp đất nháy mắt bao vây toàn bộ thân thể, hình thành một lớp xác cứng bên ngoài, biến tất thảy thành thạch đá chỉ trong một khắc trước khi chết.

Thế nhưng đám chuột này lại chui thật sâu xuống lòng đất, nhờ không khí sạch sẽ ở dưới sâu và thức ăn dự trữ mà may mắn thoát được.

Sau khi mọi thứ qua hết, chúng nó lại chui khỏi động, tìm kiếm đồ ăn ở mảnh đất đã biến thành địa ngục. Có điều mọi thứ đều bị hủy hoại hết, hoặc là bị dung nham mai một, hoặc là bị tro núi lửa bao trùm. Chúng nó gặm nát rất nhiều thứ mà vẫn không tìm được đồ ăn.

Tận cho đến một ngày, chúng nó ngửi thấy mùi hôi thối.

Mùi hôi thối bốc ra từ những người trông giống hóa thạch đó. Có thi thể bị bọc trong tro núi lửa, vỏ bọc tương đối mỏng, bắt đầu hư thối, bốc mùi lạ, chảy nước ra.

Vì thế, đám chuột đói đỏ mắt này lập tức vây quanh đống xác hóa thạch, đào một cái lỗ nhỏ bên ngoài tượng đá, rồi từ đó chui vào gặm cái xác bên trong.

Thi thể lúc chết của bọn họ bị bọc trong hóa thạch. Tất cả sợ hãi, phẫn nộ, không cam lòng cùng cảm xúc mãnh liệt của bọn họ cũng bị bọc bên trong. Đám chuột này ăn thi thể bọn họ, cũng ăn luôn những cảm xúc và tình cảm này, rốt cuộc từ từ nói được tiếng người, nói lời mà một khắc trước khi chết kia bọn họ chưa kịp nói.

Ai nấy nghe xong không hẹn mà cùng lạnh cả sống lưng.

Một mảng đen kịt chuột ăn xác thấy thịt người bắt đầu hăng hái lao vọt đến. Tựa như vạn phần ghê tởm, Thẩm Cửu tay sử Tu Nhã ra chiêu càng lúc càng tàn nhẫn. Y đâm một nhát vào con Chuột ăn xác trước mặt, đoạn mượn lực nhảy lên thân kiếm, bay đến chỗ Minh Phàm và Thẩm Viên.

Thẩm Cửu: “A, người quen.”

Thẩm Viên: “…”

Thẩm Cửu nhìn Minh Phàm, lạnh giọng: “Không sao chứ?”

Minh Phàm lập tức cười hì hì đáp: “A.. sư tôn… dạ không sao! Ủa.. ngươi.. là ngươi!?”

Lúc bấy giờ, Minh Phàm mới đột ngột nhận ra, thì ra cái người vừa cứu mình, cái người gã nói chuyện từ nãy đến giờ ấy, vậy mà là hàng giả mạo!!!

Minh Phàm: “……”

Thẩm Viên phản ứng nhanh lập tức trở tay ném Minh Phàm sang cho Thẩm Cửu, đoạn lui về cạnh bên Lam Hi Thần và Ngụy Vô Tiện, nói: “Của ngươi. Trông cho tốt.”

Minh Phàm bị ném thành một độ cong đẹp mắt: “……”

Thẩm Cửu bắt lấy cổ áo Minh Phàm, ném trở lên kiếm, lạnh lùng nói: “Không muốn mất mạng thì đừng tìm chết.”

Minh Phàm tức thì chân chó vịn lấy Thẩm Cửu đứng cho vững, đáp: “Dạ..”

Gã vẫn còn có chút chưa hoàn hồn, đưa mắt liếc nhìn đám Chuột ăn xác vẫn còn đang lúc nhúc đông kịt dưới mặt đất, mặt lập tức xanh mét, khó khăn lắp bắp nói: “Sư tôn.. con, con đánh mất kiếm rồi..”

Thẩm Cửu nghe xong lời này không kiềm được một cái nhướn mày, mắng: “Vô dụng!”

Nhác thấy Chuột ăn xác càng lúc càng đông, Thẩm Cửu liếc sang phía Lam Hi Thần và Thẩm Viên, hỏi: “Chư vị có kiến nghị nào không?”

Lam Hi Thần đang ở thế phòng thủ. Thấy tình hình có chút bất lợi bèn quay sang, nhẹ giọng trao đổi với Ngụy Vô Tiện.

Lam Hi Thần: “Thẩm phong chủ, ngươi có thể tạo được gió không?”

Hàng ngàn hàng vạn con chuột ăn xác trông như một lớp thủy triều màu đen tràn đến bọc quanh đoàn người. Mắt thấy cả đám sắp bị đè chết, Thẩm Viên và Thẩm Cửu ánh mắt ngưng trọng, chiết phiến nơi tay đã hơi nâng lên.

Minh Phàm hốt hoảng nói: “Tạo gió? Sư.. Hai người định dồn linh lực vào chiết phiến để thổi bay đám chuột này sao? Chúng.. chúng có cả nghìn con đó!”

Thẩm Viên nói: “Quả thực linh lực không đủ. Tuy nhiên cũng không thể khoanh tay chịu trói.”

Lúc bấy giờ, Hạ Huyền mới thở dài một tiếng, rút từ trong ngực áo ra một chiếc quạt mảnh.

Bên trên mặt quạt, có một chữ Phong.

Hạ Huyền hơi siết cây quạt, gân xanh hằn trên mu bàn tay hắn.

Đột nhiên, hắn nhấc tay, vẫy một cái!

Đất bằng dậy lên một trận cuồng phong ngút trời. Ngay tức khắc, đám Chuột ăn xác cả nghìn con đông đúc bị thổi dạt đi, bay thẳng lên trời!

Lam Hi Thần: “…”

Minh Phàm: “…”

Thẩm Viên và Thẩm Cửu: “…”

Ngụy Vô Tiện theo như bàn bạc, lập tức chớp thời cơ, tập trung tinh thần, lấy ra một xấp bùa dày cộp. Trong nháy mắt, từng lá bùa theo sai sử nhè nhẹ bay lên không trung, chỉnh chỉnh tề tề xếp thành một vòng tròn cực lớn.

Mà từ những lá bùa này, một dòng chú đỏ như máu bắt đầu phát sáng. Chẳng mấy chốc đã hoá thành những ngọn lửa kì dị bập bùng, như có linh tính mà lao về phía đám chuột.

Đám Chuột ăn xác mắt lóe ánh đỏ, màu đỏ trùng lấp với màu lửa đang bùng lên giận dữ. Từng con chuột bị lửa đốt đến thịt lông cháy xém, kêu đến quỷ khóc sói gào. Chúng đè lên nhau, tựa như chút tia lửa giãy giụa cuối cùng giữa trời quang rồi lụi tắt hẳn.

Mà lửa gọi đến từ xấp bùa trong tay Ngụy Vô Tiện, giết xong rồi cũng biến mất không chút dấu vết.

Ngụy Vô Tiện nói: “Bùi tướng quân, mấy ngày này ăn trái cây đã chán chết rồi. Chuột này nướng rồi có ăn được không?”

Bùi Minh không biết là nghĩ đến ký ức kinh hoàng nào, biểu cảm một lời khó nói hết: “… Bùi mỗ vẫn là kiến nghị không nên ăn.”

Đúng lúc này, màn hình Hệ thống nhảy xổ ra cùng với tiếng thông báo quen thuộc.

【TING!】

“Chư vị đại nhân, thời gian trôi qua đã hơn nửa ngày, cửa Đồng Lô thiếu đi huyết tinh vẫn chưa chịu mở. Chính bởi chư vị không chịu thực hiện nhiệm vụ, nay Hệ thống đầy khả ái sẽ lên bấm ngẫu nhiên tên những người xấu số. Nếu người được lệnh không thể hoàn thành nhiệm vụ, người này sẽ bị Hệ thống thế mạng cho kẻ đáng ra đã hết đời.

Được rồi. Bắt đầu thôi.

Cặp thứ nhất: Lam Hi Thần, kết liễu Dẫn Ngọc.

Dựa theo tiến độ trò chơi. Chư vị có thời gian không nhiều. Xin vui lòng chú ý.”

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me