LoveTruyen.Me

Even If I Die It S You Abo Taejin Vtrans

Trans: Camellia2412

______________________

Cặp song sinh rõ ràng đã kiệt sức, Seokjin có thể nhìn thấy điều đó theo cách mà đôi mắt của Yoongi đã rủ xuống và cách Yoonji thở dốc. Tuy nhiên, bé vẫn vui vẻ vì nhận được chiếc cúp của mình trên sân khấu, cùng với người cha không kém phần tự hào của mình, Taehyung, người đã từ bỏ sự ngụy trang của mình ngay cả trước khi cuộc thi của Yoonji bắt đầu. Không có gì tồi tệ xảy ra như Seokjin tưởng tượng, chương trình tiếp tục trôi chảy và bây giờ họ chuẩn bị cho bài nhảy cuối cùng, nơi tất cả học sinh sẽ biểu diễn một bài hát trước mặt bố mẹ. Vấn đề là Yoonji quyết định rằng con bé đã có đủ các hoạt động mình cần cho hôm nay.

"Dada, con không muốn đâu". Con bé từ chối thay quần áo và từ chối mặc đồ cùng với những đứa trẻ khác, cái mà ban tổ chức đã chuẩn bị cho buổi biểu diễn cuối cùng, "Con mệt."

"Bố biết, con yêu. Nhưng đây là cái cuối cùng, được chứ? Sau đó, chúng ta sẽ về nhà và con có thể ngủ với Yoongi."

Nhưng Yoonji vẫn không di chuyển. Bé đã nắm lấy cơ hội chiếm hai chỗ và nằm xuống khi Taehyung rời khỏi anh và Yoongi để hướng dẫn người đến sau vị trí của người đó cho buổi biểu diễn.

"Nhưng bố ơi" Yoonji lại rên rỉ, con bé đã quá mệt mỏi và bắt đầu đá chân một cách bực bội, "Con mệt lắm, Mệtmệtmệtmệtmệtmệtmệtmệtmệt", con bé đã hét lên nhưng giọng nói nhanh chóng biến thành tiếng thì thầm.

Seokjin cúi xuống nhìn vào con gái mình, "Con ổn chứ, bae?"

Tất cả những gì con bé đáp lại anh là một cái lắc đầu.

Seokjin bắt đầu lo lắng. Không phải là loại lo lắng mà anh vẫn cảm thấy đối với cặp song sinh trong một ngày bình thường, anh biết có gì đó không ổn với cách Yoonji đang thở. Nó quá hỗn loạn, quá nhanh. Anh cúi xuống áp tai vào ngực con gái mình, đôi mắt đen của anh mở to khi nghe thấy những tiếng rì rầm phát ra từ trái tim bé nhỏ của Yoonji. Tim con bé đập quá nhanh, Seokjin không phải là bác sĩ nhưng anh biết đây không phải là một dấu hiệu tốt. "Được rồi Yoonji, nghe Dada nói này, được chứ?"

"Vâng"

"Giữ chặt lấy bố", anh vòng tay ôm lấy gáy Yoonji và vòng tay ra sau đầu gối con bé. Yoonji uể oải giơ hai tay lên và quấn quanh cổ Seokjin. Với đôi tai rất gần khuôn mặt con gái mình, anh có thể nghe thấy Yoonji đang thở vào cổ mình nhanh như thế nào. Anh nhắm mắt lại và cầu nguyện thầm lặng, "Ổn rồi con yêu. Bố sẽ gọi cho Papa của con và đưa con đến gặp cô tiên, được chứ?"

Yoonji bắt rên rỉ, phả từng hơi thở nặng nhọc lên cổ bố mình, "Không, Dada. Con không muốn gặp cô tiên."

"Con nói con mệt mà đúng không? Ngực của con có đau không? Vậy thì cô tiên sẽ giúp con xử lý chúng, được chứ?" Tất cả những gì Yoonji làm để đáp lại anh là một cái gật đầu nhỏ.

Seokjin cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhưng anh có thể cảm thấy có gì đó đang nghẹn lại trong cổ họng. Anh đưa mắt khắp nơi, kiếm dáng người cao lớn của Taehyung, người mà chắc chắn sẽ nổi bật trong đám đông. Anh phát hiện ra cậu đang ở một góc và hình như là đang nói chuyện với một người có vẻ là giáo viên, Yoongi thì đang giật mạnh gấu áo của cậu trong khi chỉ về phía họ. Yoongi biết những gì xảy ra với người em song sinh của mình, thằng bé có thể cảm thấy nỗi đau của Yoonji.

"Đã xảy ra chuyện gì thế", Taehyung hỏi ngay khi Seokjin dừng lại trước mặt cậu. Mắt cậu lo lắng nhìn con gái, cậu bối rối quay lại nhìn Seokjin mong nhận được lời giải thích từ anh.

"Tôi sẽ kể cho cậu sau. Làm ơn, chúng ta cần phải rời đi ngay bây giờ."

Taehyung, cảm nhận được sự đau khổ và khẩn cấp của omega, cậu nhanh chóng lấy điện thoại từ túi của mình và gọi cho tài xế. Nhưng Seokjin thì không thể đợi thêm được nửa. "Chiếc xe đâu rồi? Cậu có chìa khóa không?" Anh hỏi Taehyung, cậu ngay lập tức gật đầu, "Cậu có thể lái xe đưa chúng tôi đi không? Làm ơn, tôi không thể nào đứng đây và đợi được nữa."

"Tài xế của tôi sắp đến rồi, Seokjin. Chúng ta có thể—"

"Làm ơn mà, tôi xin cậu đó, tôi biết cậu có thể lái xe."

Taehyung không nhớ lần cuối cùng cậu ngồi trên ghế lái là khi nào, tất cả những gì cậu có thể nhớ là trong năm năm qua, luôn có người chở cậu từ nơi này sang nơi khác. Cậu đã từng tin rằng ai đó đã lái xe cho mình từ khi còn nhỏ, nhưng với tình hình của mình, thực tế đó có phần khó tin.

Bàn tay Taehyung nắm chặt vô lăng, cậu không hiểu sao cậu lại thấy kích động khi ngồi ở vị trí này. Ruột gan cậu như đang lộn nhào trong bụng và cậu nghĩ mình sắp phun ra toàn bộ thức ăn mà cậu đã ăn. Tuy nhiên, khi ánh mắt của cậu hướng về phía Yoonji, con bé đang nằm yếu ớt trong vòng tay Seokjin. Lồng ngực bé di chuyển lên xuống với tốc độ nhanh không thể tin được, cậu biết điều này không bình thường một chút nào. Cố nuốt xuống nỗi sợ không tên và khởi động động cơ, chiếc xe lao vào màn đêm.

Cảm giác thật quen thuộc.

­­­­­­­­­­­______________________

Seokjin vội vã xông vào phòng cấp cứu, yêu cầu một bác sĩ tên Jung. Beta nhanh chóng tiến đến với sự khẩn trương, hai tay cô đưa ống nghe ra để kiểm tra Yoonji. Lông mày cô nhíu lại, cô tập trung cao độ để lắng nghe nhịp đập từ tim Yoonji. Taehyung cũng vậy, cậu có thể nghe thấy từ nơi mình đang đứng. Mặc dù không rõ ràng nhưng chính sự không rõ ràng đó càng làm sự lo lắng của cậu tăng lên gấp bội.

"Bác sĩ Jung?" Seokjin cẩn thận cất tiếng hỏi, như thể anh quá sợ hãi để yêu cầu bác sĩ trả lời. Nhưng Taehyung đang rất bối rối và cậu muốn nghe câu trả lời. Vì vậy, cậu đã hỏi thay cho Seokjin lần nữa. "Con gái tôi bị làm sao thế?" Cậu ôm Yoongi chặt hơn, lại gần cậu hơn khi bác sĩ liếc cậu, mắt cô lướt từ chân lên mặt cậu. Cô rõ ràng không hài lòng với sự xuất hiện bất ngờ của alpha.

Cô nhìn lại Seokjin, "Bây giờ thì Yoonji vẫn ổn. Con bé vừa trải qua sự mệt mỏi. Tất cả những gì con bé cần là nghỉ ngơi một chút nhưng tôi mừng vì cậu đã đưa con bé đến đây. Nhưng tôi sợ rằng chúng ta sẽ không may mắn như thế một lần nữa vì vậy tôi khuyên cậu nên làm gì đó. Tôi có thể nói chuyện với cậu không, Seokjin?", cô ấy liếc nhìn alpha, hắng giọng và tiếp tục, "Một mình?"

Seokjin hướng ánh mắt lo lắng về phía Taehyung thay cho lời xin lỗi không thể nói ra "Được."

"Chỉ cần đặt Yoonji ở đây và để con bé ngủ một chút, con bé xứng đáng với điều đó sau một ngày làm việc mệt mỏi." Bác sĩ nói, chỉ về phía một chiếc giường trống.

Khi Seokjin và bác sĩ Jung chuẩn bị rời đi, Taehyung cẩn thận đặt Yoongi xuống và ngắt lời hai người, "Đợi đã". Cả hai giật mình quay lại, Taehyung cảm thấy một chút ý thức về việc đột ngột lên tiếng của mình, "Tôi cũng muốn nghe."

"Cho phép tôi được hỏi cậu là ai, nếu câu này không quá thô lỗ."

"Tôi là người cha alpha của Yoonji", Seokjin lườm cậu nhưng cậu chọn cách phớt lờ nó, "Tôi muốn nghe bất cứ điều gì cô sẽ nói với anh ấy về con gái tôi"

Bác sĩ Jung thở dài, quay sang Seokjin để xin phép trong im lặng. Khi nhìn thấy omega gật đầu, bác sĩ đã đáp lời của Taehyung. "Được rồi. Đi theo tôi. Hãy để các y tá trông chừng bọn trẻ."

______________________

"Jung Hoseok!"

Hoseok với mồ hôi ướt đẫm trên trán, run rẩy với tay lấy điện thoại của mình từ kệ để TV, lướt ngón tay cái trên màn hình để tạm dừng ứng dụng phát nhạc của mình. Anh lắng nghe xung quanh một lần trước khi nghe người bạn đời của mình hét tên anh một lần nữa.

"Hoseok! Trả lời điện thoại đi, chết tiệt!"

Sau khi nghe giọng nói của Namjoon từ phòng ngủ, tai anh nghe thấy tiếng điện thoại trong nhà, reo lên. Có lẽ nó đã làm omega thức giấc. Hoseok thở dài, chắc chắn rằng anh sẽ không thể nào đối phó với omega nếu Namjoon mang thai lần thứ hai. Anh thờ ơ bước về phía điện thoại, vừa nguyền rủa vừa nhanh chóng bắt máy.

"Xin chào?" Anh không quan tâm nếu giọng mình nghe có vẻ quá gay gắt, "Ai vậy?", cái tên chết tiệt đánh thức chồng tôi.

"Namjoon-ie hyung?" Hoseok ngả người ra sau, nhìn chằm chằm vào điện thoại với vẻ mặt kỳ lạ, "Anh có ở đó không? Em là Taehyung đây, xin lỗi vì đã gọi cho anh giờ này, điện thoại của em..."

À, Kim Taehyung. Hoseok đã nghe cái tên này trước đây. Cậu ấy có mặt trên tất cả các phương tiện truyền thông, đặc biệt là sau khi cậu ấy hủy hôn với người chồng sắp cưới của mình – cái mà anh sẽ không bao giờ quên bởi vì nó đã khiến cho chồng – đang mang thai của anh sống cuộc sống như địa ngục. Mọi tin tức rất nhanh đã lắng xuống khi Namjoon bắt tay giải quyết vấn đề, mặc dù vậy , anh vẫn ghét những phiền toái mà Taehyung mang lại.

"Nếu cậu gọi điện thoại vì công việc thì chồng tôi hiện tại đang nghỉ ngơi". Hoseok không phải là kiểu người sẽ ngắt lời ai đó khi gọi điện, nhưng người alpha kia hoàn toàn xứng đáng với điều đó.

"Em không đến vì công việc. Seokjin nói hãy gọi cho Namjoon hyung, anh ấy đang ở đây với em. Chúng em đang ở bệnh viện, Yoonjji – con bé - "

Với câu nói ấy đã đủ khiến Hoseok bỏ điện thoại xuống và chạy ngay đến phòng Namjoon. 

"Joonie, mau dậy đi!"

______________________

"Yoonji rõ ràng đã trải qua một sự mệt mỏi, đó là một triệu chứng phổ biến của bệnh thông liên nhĩ (Đây là một bệnh lý tim bẩm sinh với một lỗ thủng giữa hai buồng tâm nhĩ). Thông thường, những đứa trẻ ở độ tuổi của con bé không gặp phải những triệu chứng này nhưng tôi nghĩ đó là do chỗ hở trong tim con bé đang lớn dần ra. Nói dễ hiểu hơn thì hôm nay con bé đã vận động thể chất rất nhiều vậy nên con bé cần một lượng oxy lớn hơn bình thường, cũng chính điều này khiến cho trái tim bé trở nên mệt mỏi vì quá tải. Tôi không nói rằng cậu nên ngăn con bé làm tất cả những điều này, thay vào đó, tôi đánh giá cao việc cậu để Yoonji trải nghiệm nó. Con bé xứng đáng để được vui chơi như những đứa trẻ khác. Đó cũng là lý do tại sao tôi khuyên cậu nên thực hiện một ca phẫu thuật tim để giúp con bé thoải mái hơn vì bây giờ là độ tuổi hoàn hảo cho việc phẫu thuật cũng như việc hồi phục. Bệnh viện của chúng tôi có các bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất, Seokjin. Họ có thể giúp Yoonji, tôi cam đoan với cậu."

Taehyung sợ rằng những lời bác sĩ vừa nói có thể khắc sâu vĩnh viễn vào đầu cậu vì thật không may, cậu không phải là người giỏi việc tiêu hóa thông tin. Chắc chắn cậu sẽ phản ứng giống như Seokjin hiện tại nếu cậu biết trước bệnh tình của Yoonji.

"Tôi cho phép cậu quyết định, Seokjin", bác sĩ Jung nói sau một phút im lặng, "Tôi sẽ để hai người tự bàn bạc về chuyện này. Tôi sẽ mang Yoonji và Yoongi vào một căn phòng thích hợp để nghỉ ngơi, nếu hai người cũng muốn thì hãy thoải mái mượn bất cứ phòng trống nào ở đây."

Trước khi bác sĩ Jung có thể rời đi, Taehyung đã lên tiếng, "Bác sĩ Jung."

"Vâng?"

"Hãy sắp xếp cho chúng phòng bệnh tốt nhất". Cậu lên tiếng.

"Tôi sẽ", một nụ cười hiện trên môi cô ấy, "Bây giờ tôi sẽ để không gian riêng lại cho hai người"

Seokjin quan sát theo bóng lưng vị bác sĩ biến mất khỏi hành lang, rẽ trái và đó là cảnh tượng cuối cùng anh có được từ bác sĩ trước khi họ một lần nữa bị nhấn chìm bởi sự im lặng. Anh vùi mặt vào lòng bàn tay một cách chán nản, một tiếng gầm gừ thoát ra khỏi môi anh để kìm nén những giọt nước mắt đang trực chờ rơi ra khỏi hốc mắt. Taehyung đứng bên cạnh anh, nhìn omega đang giấu cả khuôn mặt vào đôi bàn tay run rẩy. Cậu ngập ngừng vươn tay lên muốn an ủi anh – cậu muốn chạm vào anh – để có thể cảm nhận được Seokjin đã cố gắng nhiều như thế nào để chiến đấu với sự thất vọng và mệt mỏi tích tụ trong anh. Nhưng đôi tay cậu cứ mãi lơ lững trong không khí, cậu im lặng thu vào mắt thân ảnh gầy gò của anh. Cậu nhận ra mình ghét phải nhìn thấy anh như thế này, nhưng bản thân cậu không biết phải làm gì vào lúc này.

Một giờ trước đó, Yoonji đã trao cho cậu nụ cười đẹp nhất mà con bé có. Thật buồn cười là các sự việc đã diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức bây giờ cậu vẫn chưa hết hốt hoảng.


Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me