LoveTruyen.Me

Hoan Cover Moonsun Nuong Tu Ta Yeu Em

Tiết trời cuối tháng 11 vô cùng lạnh, nhưng căn bản suốt quãng đường trèo đèo lội suối từ sớm tinh mơ cho đến thời điểm hiện tại mặt trời đã lên cao quá sào, mồ hôi lưng áo tôi đã vã ra như tắm. Tôi xốc lại giỏ thuốc trên lưng, thầm oán thán ông lão đang lúi húi hái lá thuốc trước mặt. Chắc do ánh mắt của tôi có muôn phần sát khí thế nên chẳng thèm quay đầu, Moon Junhwi cũng sẵng giọng mắng: "Tiểu tử thối, ngươi còn không lo làm cho xong việc?"

Con khỉ khô! Tôi đường đường là một người hiện đại, việc chữa bệnh đã có thuốc kháng sinh dạng viên nén, thuốc trị ho dạng siro ngọt như kẹo, thậm chí thích thì làm mũi vắc – xin... Thế quái nào phải làm trò mèo này?

Nghĩ thế, tôi ngồi phệt mông xuống tảng đá bên cạnh con suối nhỏ, lầm bầm bất mãn: "Con đến thăm nội mà nội bóc lột sức lao động như vậy à?"

Kể từ ngày tôi giúp Moon gia phá vụ án của tam thiếu gia, giữa chúng tôi lại càng có thêm cảm tình. Sau khi về Kinh, thi thoảng tôi cùng Yongsun cũng nhận được những món quà quê như cốm, giò nạc... và vài thang thuốc bổ từ Junhwi. Cũng vì thế khi đem thư gửi cho ông lão, tôi đã chuyển luôn sang xưng con gọi nội. Điều này lúc đầu khiến cho Junhwi có chút khó xử vì vốn dĩ thân phận địa vị hiện tại chúng tôi chênh lệch quá lớn, nhưng vì tôi vẫn ngoan cố bướng bỉnh, thế nên rốt cuộc ông lão cũng quen thuộc mà coi tôi như cháu mình.

Cảm giác đúng như ông nội đang ở đây...

"Byulyi, ngươi sắp trở thành quận mã gia, sao một chút phép tắc quy củ cũng không có thế?" Junhwi thẳng sống lưng, lại trừng mắt nhìn tôi, vuốt vuốt chòm râu dài, "Nhìn cái tướng ngồi của ngươi đi, chẳng ra thể thống gì."

Tôi ngắt một cọng cỏ dại dưới chân, không ngại bỏ vào miệng ngậm rồi nằm ườn ra tảng đá, vắt chân chữ ngũ mà nhìn ngắm đất trời: "Vốn dĩ con là nữ tử, mấy cái đạo lý kia không nhất thiết phải nói."

Junhwi nghẹn họng, chỉ trừng mắt với tôi một cái rồi lại lúi húi tuốt lá. Tôi nhoẻn miệng cười, cảm thấy dáng bộ này cũng y chang lúc nội tôi giận dỗi. Thế là tôi chu môi, nguýt một tràng sáo dài: "Ai nga, nội sắp có cháu dâu rồi, lại chẳng không thích quá... Ái ui"

Lời còn chưa dứt, cái cành cây khô quắt queo đã bay vèo tới đầu tôi mà hạ cánh. Tôi bật dậy như lò xo, lấy tay xoa xoa trán, lòng không khỏi ấm ức. "Nội, sao nội chơi ác vậy? Già đầu rồi còn bạo lực."

Hơi nước từ con suối tỏa lên mát lạnh, chốc lát đã đem những giọt mồ hôi trên trán tôi khô cong. Junhwi tiến lại ngồi xuống tảng đá cạnh tôi, tay tháo chiếc nón trên đầu xuống phe phẩy, trầm ngâm lên tiếng: "Byulyi, ngươi có tính đến lúc Vương gia hay Hoàng thượng biết chuyện chưa? Tội này..."

Vốn tội này là tru di cửu tộc phải không, nhưng tôi chỉ một thân một mình thôi mà.

"Nội à, làm sao con làm liên lụy Moon gia được?" Nói thì thế nhưng trong lòng tôi vẫn có chút trống trải đến khó chịu. Tôi thở hắt một hơi, lại nằm dài ra tảng đá: "Con là côi nhi."

Junhwi thình lình quay ngoắt người nhìn tôi, lần đầu tiên tôi thấy sự giận dữ ánh lên trên đôi mắt đã phủ một lớp sương mờ: "Hồ nháo! Ngươi biết tội này là tội chết phỏng? Nếu không phải chém đầu thì cũng ngũ mã phanh thây. Ngươi đối với sống chết của bản thân lại coi rẻ mạt như vậy hay sao? Ngươi có biết rằng..." Nói tới đây, giọng ông lão lạc hẳn đi, "Ngươi có biết rằng ta lo lắng cho ngươi như thế nào..."

Khóe môi tôi tự giác cong lên một đường, nhìn mái đầu phủ bạc cùng dáng người thẳng tăm tắp bên cạnh mà trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác ấm áp. Tôi ngồi dậy, vỗ vỗ vào bờ vai của Junhwi, miệng cười toét toe: "Đợi tới lúc quận chúa không cần con nữa hẵng tính."

"Tiểu tử thối!" Ông lão trừng mắt, lại sẵng giọng mắng, "Quận chúa thực lòng yêu thương ngươi, vậy mà ngươi còn dám nói ra lời càn rỡ như vậy?"

Còn chưa để tôi trả lời, Junhwi đã thở dài: "Vốn dĩ nữ nhân đã khó có thể chấp nhận nổi loại tình cảm đoạn tụ này, huống hồ là nam nhân, lại còn là bậc làm Vương, làm Đế nữa. Byulyi, việc này vốn dĩ ngay từ đầu đã sai rồi, sao hai người các ngươi vẫn cố chấp như vậy?"

Tình cảm vốn không sai, sai ở chỗ gặp nhau không đúng thời điểm. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có cái ngày này – cùng một nữ tử yêu thương, thậm chí còn tiến tới hôn nhân đại sự. Ngay từ đầu tôi biết mình đã rẽ trái để đi một con đường khác, nếu tôi có thể ép mình dừng lại thì chắc gì đã gặp được nàng?

Rẽ lối nào cũng sẽ gặp yêu thương. Nếu đã là lựa chọn của bản thân, thì chẳng thà đừng tính việc đúng, sai... mà hãy nhìn về con đường phía trước – đợi ai, cùng ai, thương ai...

"Chẳng phải vẫn có một nam nhân tinh thần giác ngộ cách mạng rất cao hay sao?" Tôi mỉm cười, lại vỗ vỗ vào vai Junhwi rồi ngẩng đầu nhìn vân trắng dải trên nền trời xanh thẳm, "Nội còn hơn ối người hiện đại đó."

Junhwi nhìn tôi nhíu mày. Tôi không chắc ông lão có thể hiểu được mấy phần, nhưng nói ra những lời như thế này, trong lòng tôi bỗng dưng cũng nhẹ nhõm đi.

Dẫu sao ông lão cũng là tổ tiên của tôi, cảm giác được người nhà lắng nghe và ủng hộ vẫn hạnh phúc hơn nhiều so với việc tự mình tìm kiếm niềm an ủi cho riêng bản thân.

"Không còn sớm nữa, chúng ta xuống núi thôi."

Ráng chiều buông xuống.

Đường chân trời đã rải một vệt màu đỏ, trong cái lạnh ngày đông, thứ ánh nắng hoàng hôn cuối ngày như trườn nhẹ lên da tôi cảm giác ấm áp vô cùng. Hai người chúng tôi xách giỏ đã đầy lá thuốc, cùng quay ngược trở lại con đường mình đã đi, nhưng lần này chúng tôi đi đường thẳng xuống núi, không vòng vèo để như lúc sáng để tìm thảo dược nữa.

Khi chúng tôi về đến Moon gia, sắc trời đã tối dần, phủ lên ngôi nhà một màu tĩnh lặng nhưng bình yên. Từng chiếc đèn lồng được thắp sáng, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt của nến sáp, điểm những chấm hồng nhỏ bao quanh ngôi nhà.

Nếu không biết nơi này từng xảy ra án mạng, chắc chắn ai đi qua cũng sẽ ngơ ngẩn ngắm nhìn vì nét cổ kính đẹp đến từng góc cạnh trong màn đêm đẫm sương khói.

Yongsun đang đứng bên xe ngựa, gò má hơi ửng hồng vì lạnh. Nàng khẽ xoa xoa vai, mi mắt khẽ cụp xuống, một thân y phục trắng như tuyết lại càng làm tăng thêm vẻ mị hoặc.

Tôi lại như đứa ngốc, đứng ngẩn ngơ mà nhìn ngắm nàng, giỏ thuốc trên tay cũng buông thõng từ lúc nào, chạm xuống nền đất vang nhẹ lên tiếng 'Cộp'. Có lẽ phát giác ra tiếng động, nàng quay lưng lại. Vừa nhìn thấy tôi, khoảnh khắc ấy từ đôi mắt trong veo của Yongsun dường như phát ra tia nắng ấm áp, phủ lên trái tim tôi một lớp mật ngọt không tên.

"Byulyi, ngươi về rồi." Khóe môi nàng cong lên, bờ vai cũng chẳng run run dưới cái lạnh giá như ban nãy. "Ngươi đi thực lâu."

Giọng điệu đem theo một chút giận dỗi, một chút mong chờ... Tôi mỉm cười gật đầu: "Yongsun, ta đã về."

Tôi không tin vào truyện cổ tích, cũng không mù quáng mà đam mê mấy thứ ngôn tình. Nhưng lúc này đây, tôi tin vào tình yêu của chúng tôi, tin vào nàng, tin vào trái tim của mình. Dù treo trên đầu tôi vẫn là án tử thường trực, bất cứ lúc nào cũng có thể dội xuống, nhưng chỉ cần có nàng ở bên, tôi vĩnh viễn không khuất phục.

Bà xã, anh về rồi!

Yongsun cười như ngốc hài tử, nàng chạy đến bên tôi, lao vào lòng tôi. Cỗ hương thơm quen thuộc lại thoảng qua cánh mũi, tôi vòng tay ôm lấy thân hình mảnh khảnh, xoa xoa gò má lạnh buốt của nàng. Dường như lúc này, nàng chẳng phải là quận chúa, tôi cũng không phải là một người từ tương lại bị đẩy xuyên qua cánh cửa thời gian, chỉ có nàng và tôi – hai nữ tử nhưng chung một mái nhà.

"Yongsun, chỉ cần có ngươi, nơi nào cũng là nhà." Tôi thì thầm vào tai Yongsun, cũng không phát giác từ lúc nào hai người chúng tôi đã công khai thân mật như vậy nữa.

"Byulyi, ngươi mới rời ta một ngày, ta đã không chịu nổi rồi." Trong lòng tôi, nàng nũng nịu như một chú mèo con, "Nếu một ngày ngươi rời xa ta..."

Không để nàng nói hết câu, tôi đã đưa ngón tay miết nhẹ vào đôi môi căng mọng của nàng: "Sẽ không có ngày đó."

Tôi siết chặt eo nàng, chẳng màng ánh mắt ngây ngốc mà nàng đang chiếu lên tôi, tôi từ từ cúi đầu, nhằm đôi môi căng mọng thơm mát phía trước mà tiến tới.

"E hèm!" ---------- Giọng nam nhân hắng nhẹ, cả người tôi cứng đơ. Yongsun trong lòng tôi cũng giật mình, e thẹn buông tôi ra.

Bố khỉ, nãy giờ quên mất tiêu Junhwi hẵng còn đi cùng tôi.

"Ta thấy xe ngựa, lẽ nào mới tới đã vội đi?" Junhwi thong thả tiến đến bậc thềm, gọi một tiếng để gia nô ra đem giỏ thuốc vào giúp mình, sau đó mới vuốt vuốt chòm râu, "Hẵng ở lại vài hôm đã."

Người này da mặt thật dày! Nãy giờ chứng kiến chúng tôi ngọt ngào, cũng chẳng ngại lên tiếng phá đám vào thời điểm quan trọng nhất. Nghĩ thế, tôi đâm ra bực bội, nhíu mày nhìn Junhwi: "Nội đúng là nhân vật phản diện."

"Hả?!"

"....."

Lúc này không chỉ Junhwi nghi hoặc nhìn tôi, mà đến cả Yongsun cũng nheo đuôi mắt khó hiểu. Tôi thì thầm vào tai nàng: "Ở thế kỷ 21, chúng ta gọi những người chuyên phá đám, mặt dày, làm việc xấu... là nhân vật phản diện."

Lời giải thích đầy hậm hực của tôi khiến Yongsun không nhịn được mà phì cười. Nàng vỗ nhẹ vào vai tôi, chọc ghẹo: "Ngươi nói tổ tiên của mình như vậy đó hả?"

Junhwi với ông nội tôi cứ như y chang một người, từ gương mặt, dáng người đến tính cách, chẳng có chỗ nào khác biệt cả. Thế nên tôi không có chút nào thấy xa cách được, luôn tỏ thái độ với Junhwi giống hệt lúc ở nhà, mỗi khi nội tôi chen ngang chuyện, phá đám công việc của tôi.

Không đợi tôi trả lời, Yongsun đã hướng tới Junhwj, khẽ cúi người hành lễ: "Đợt này tới thăm lại phải khởi hành gấp vì Hoàng hậu vời gặp, thất lễ với Moon lão gia rồi."

Gì?! Hoàng hậu sao? Lại nữa hả? -------- Tôi trợn trừng mắt, quay sang nhìn Yongsun. Sao giờ nàng mới nói với tôi chứ.

Junhwi chẳng mảy may để ý thái độ của tôi, liền gật gù: "Quận chúa nói phải, nếu là ý chỉ của Hoàng Hậu, vẫn nên là hồi Kinh."

"Hẵng khoan!" Tôi hô lên một tiếng, khóe môi giật giật, "Là ý của Hoàng hậu, hay là..."

Không, tôi không muốn đi a!

Yongsun thản nhiên nhìn tôi, nàng lạnh nhạt lên tiếng: "Dù thế nào cũng không thể không đi."

Nhìn sắc mặt tôi không tốt, chắc Jiwon cũng nghi hoặc vài phần. Ông lão chậm rãi hỏi: "Byulyi, ngươi có chuyện gì phỏng?"

Lần nữa Yongsun lại cướp lời tôi: "Do Byulyi nhận được nhiều sủng ái quá mà thôi, phải không?" Nói rồi nàng quay lưng bước đến bên xe ngựa, "Chúng ta vẫn nên khởi hành ngay trong đêm thì hơn."

Tâm trạng tôi sau câu nói của nàng thì tụt dốc không phanh, cả thế giới dường như đang sụp đổ. Tôi uể oải hành lễ với Junhwi, cố gắng lấy một ít thương cảm trong đôi mắt của cụ tổ, sau đó cùng Yongsun ngồi vào trong xe ngựa.

Lần này hai chúng tôi khởi hành đều dứt khoát không đem theo Hwasa và Wheein, thế nên phu xe hiện giờ là một ông lão sành sỏi đầy kinh nghiệm điều khiển ngựa. Xe cũng thuộc loại tốt, đường đi không bị xóc nảy ruột như những lần trước Hwasa giục ngựa, Yongsun ngồi vô cùng thoải mái. Nàng nhắm đôi mắt dưỡng thần.

Mặt mày tôi nhăn như cái mông khỉ, vô cùng hậm hực nhìn ra ngoài rèm cửa. Bầu trời phủ đầy vân đen, chỉ chừa lại nửa vầng trăng khuyết, tỏa ánh sáng nhè nhẹ cùng ngọn đèn dầu bên cạnh ông lão phu xe. Nơi này là tuyến đường chính duy nhất dẫn đến các vùng lân cận ngoài thành, quan binh thường xuyên qua lại, đi tuần và dựng trạm gác, thế nên đi đêm cũng chẳng sợ gặp sơn tặc hay thổ phỉ.

Màn đêm xuống giăng theo lớp sương lạnh, tôi buông rèm để tránh làm Yongsun bị lạnh. Bên trong cỗ xe chìm vào bóng tôi, chỉ hơi le lói ánh đèn phía trước mặt. Tiếng lộc cộc của bánh xe nện trên mặt đường cùng với tiếng thở nhè nhẹ bên tai, tôi thầm đoán nàng đã mệt và ngủ thiếp đi.

Tôi tránh động mạnh, lặng lẽ kéo tấm chăn mỏng về phía nàng. Nào ngờ vừa mới nâng cánh tay đã bị ai đó nắm lấy. Tôi giật mình, đưa mắt nhìn sang bên cạnh. Qua ánh trăng mờ mờ, đôi mắt Yongsun vẫn mở to nhìn tôi. Nàng thì thầm: "Ta lạnh."

Tâm trạng bực bội nãy giờ bỗng chốc tan biến, trái tim tôi mềm nhũn, liền nhích lại ôm nàng vào lòng.

Bàn tay Yongsun lạnh buốt, tôi nhíu mày, lại thêm siết chặt người trong lòng: "Yongsun, ngươi lạnh lắm không? Thực xin lỗi, nãy giờ là do ta mở cửa sổ."

Nàng lắc đầu, khẽ mỉm cười, ngón tay di chuyển lên vạt áo tôi: "Đứa ngốc này, ngươi lúc nào cũng xin lỗi." Rồi nàng dựa đầu vào ngực tôi, nũng nịu, "Ta cũng không muốn ngươi đi."

Tôi thở dài, lại vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng: "Ta không còn cách nào. Ta xin lỗi, vẫn vì ta mà ngươi phải lo lắng nhiều."

"Byulyi, ta muốn thật nhanh gả cho ngươi." Yên lặng một lát, nàng mới nói tiếp. "Ta sợ mất ngươi."

"Không đâu, sẽ chẳng bao giờ."

Tôi cố gắng trấn an Yongsun, cho dù biết chính mình cũng đang bất lực. Vài tháng trở lại đây, thỉnh thoảng Hoàng hậu nương nương lại cho thái giám vời chúng tôi vào trong cung. Bên ngoài mặt thì tích cực đưa ra lời khuyên nhủ cho tôi và Yongsun trước ngày thành hôn cận kề, nhưng một mặt khác lại luôn tìm cách đẩy tôi về phía công chúa.

Chính là, bà ấy luôn tìm cách để công chúa ở lại với riêng tôi.

Ngày đó tôi ngây ngô, nhìn Yongsun cùng Hoàng hậu mỗi lúc một khuất bóng trong hoa viên để đi dạo trò chuyện, cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều rằng bà ấy luôn để lại mình tôi. Và lần nào, Kim Joohyun – cô con gái cưng của vua Kim Seokjin cũng xuất hiện khi tôi đang ngẩn ngơ đi lại trên hành lang lát đá xanh ngọc bích.

(Irene xuất kích yayyy)

Lần đầu gặp, cô nàng bướng bỉnh đánh đồ trà hoa cúc lên người tôi, lại ngay trước mặt Hoàng hậu và Yongsun. Chuyện đó do sơ ý, tôi không chấp nhặt, nhưng Joohyun lại cứ chĩa mũi dùi về phía tôi, thản nhiên dùng miệng lưỡi chặn họng tôi liên tục mỗi lần Hoàng hậu mở lời hỏi.

Cho đến lúc tôi không nhịn được nữa, lông mày giật giật liên hồi, liền bắt chước y chang dáng bộ của vua Kim Seokjin, chấm một giọt trà, khua khoắng nét chữ lên mặt bàn. Một chữ 'Tình' xấu đến mức ma chê quỷ hờn hiện ra.

Joohyun nhìn tôi khinh thường.

"Dám hỏi công chúa đã có ý trung nhân chưa?" Tôi làm bộ không quan tâm đến ánh mắt nàng ta, nhưng trong bụng đã tức anh ách.

Thấy công chúa không định trả lời, Hoàng hậu dàn hòa liền lên tiếng mỉm cười: "Joohyun cùng Yongsun bằng tuổi, nhưng hiện tại nha đầu này vẫn chưa có nam nhân nào vừa ý."

Tôi 'Ồ' một tiếng, sau đó lại khoắng thêm một chữ 'Hyun' sau chữ 'Tình'.

Yongsun nhíu mày, nàng không hiểu dụng ý của tôi. Lại thấy khóe môi tôi cong cong, nàng khẽ nhấc chân, đá nhẹ cho tôi một cái dưới gầm bàn. Ý của nàng chính là nhắc nhở tôi đừng giở trò chọc ghẹo không nghiêm túc.

Bây giờ ngẫm lại, tôi ước mình cứ ngậm miệng, đừng giở trò phản công cô nàng Joohyun thì tốt biết mấy.

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me