LoveTruyen.Me

(LISOO/COVER) ĐŨA MỐC VÀ CHIẾC MÂM SON

Chap 49

hoaiianhh112

- Tặng em.
- Woa, cám ơn chị nhưng mà có chuyện gì vậy?
Cô mở to mắt ngạc nhiên khi mới vừa bước vào xe chưa kịp cài dây an toàn thì đã thấy Lisa chìa một bông hồng đỏ rực ra trước mặt mình. Hôm nay là một ngày hiếm hoi mà chị có thể ở nhà nguyên ngày còn cô thì vẫn phải đến bệnh viện lại còn phải trực ca tới tận 9 giờ tối. Sáng khi đưa cô đi làm thì chị cũng chỉ nhắc là tối sẽ đến đón chứ đâu có nói gì về cái sự kiện bông hồng này, trông cách chị ăn mặc cũng lạ, giày sneaker, quần âu, áo sơ mi trắng dài tay vẫn còn để hở hai nút phía trên, có chuyện gì vậy nhỉ.
- Chỉ là lúc chị chờ em ở đây thấy có một bé gái bán hoa hồng đi ngang thì chị mua thôi, vừa giúp bé gái vừa để tặng em.
Chị bật máy xe và bắt đầu chạy.
- Chỉ mua một bông như thế này sao?
Cô cầm lên thắc mắc, hoa vẫn còn mới, cô có thể thấy những giọt nước còn đọng lại trên cánh hoa, mùi hoa thơm nhẹ lan tỏa cả chiếc xe.
- Không, cô bé còn khoảng 5 6 bông gì đó, chị mua hết nhưng chỉ lấy một bông để tặng em còn lại thì chị tặng cô bé. Chị thản nhiên nói một tay cầm lái, một tay chị vuốt cằm mình.
- Tại sao? Câu chuyện và hành động của chị hoàn toàn thu hút cô.
- Tại vì chị thấy tặng một bông hoa cho em sẽ hay hơn là một vài bông và chị thấy nếu chị làm vậy trong mắt em và cô bé chị sẽ rất là cool.
- Cool?
Cô cười giòn, hôm nay có chị đưa rước đi làm, lại thêm công việc ở bệnh viện diễn ra suôn sẻ nên tâm trạng của cô rất tốt.
- Đi ăn gì đi em đói quá. Ở nhà mình cũng đâu còn gì ăn.
Biết là chị ít khi tự tay nấu thức ăn nên cô đề nghị ăn ngoài, giờ này mà về nhà nấu thức ăn, dù tâm trạng của cô có tốt thế nào cũng không thích đâu.
- Chị cũng chưa ăn gì đúng không?
- Đi ăn beefsteak và uống rượu vang đi.
Chị gật đầu đề nghị, lâu lắm rồi cô mới thấy chị tự nói ra món mình muốn ăn như vậy, cô cứ chờ câu nói thông lệ như mọi lần "Em muốn ăn gì?" của chị.
- Chị muốn ăn ở nhà hàng Pháp hả?
- Ừm. Chị cười
- Chị biết một nhà hàng này mới mở.
- Mà ngon không chị? Cô cứ vậy hỏi tiếp.
- Cũng được được. Chị trả lời.
- Cũng được được?
Cô hỏi lại, câu trả lời gì kỳ vậy, quay qua nhìn chị cô cứ thấy chị tập trung tìm đường.
- Em ăn rồi sẽ biết, chị ăn thử thì thấy nó cũng được được.
Chị lắc đầu suy nghĩ nói, tự nhiên cô thấy có gì kỳ kỳ, nếu không ngon thì tại sao không ghé lại mấy chỗ cũ cô với chị thường ăn. Nhà hàng đó có gì đặc biệt mà chị muốn giới thiệu với cô đến vậy.
Nãy giờ cô thấy chị đi đường mới nằm ở một hướng khác hoàn toàn với hướng về nhà chị. Đi khoảng hơn mười phút thì cũng ra khỏi khu buôn bán ở trung tâm chạy về khu đất mới quy hoạch gần hai năm nay. Chính quyền thành phố cấp phép xây dựng khu này thành khu dân cư cao cấp gồm những căn biệt thự hai tầng cách nhau bằng những bãi cỏ và hàng rào cây. Đây hình như là khu đô thị mới vừa khánh thành mấy tháng trước, cô biết được nhờ mấy tờ rơi Lisa mang về để lung tung trên sofa phòng khách. Cô nhoẻn miệng cười khúc khích, không gian đang yên lặng vì cảnh vật mới lạ xung quanh và cái nhà hàng bí ẩn của chị vì nụ cười của cô làm trở nên vô cùng thú vị. Lisa người đang im lặng một tay gác lên cửa sổ một tay lái xe nghe và nhìn thấy nụ cười của cô, trên miệng cũng bất giác nở một nụ cười tủm tỉm và cố gắng giấu đi bằng bàn tay đang gác lên cửa của mình, cô cười vì mình đã bị chị lừa một ván, một ván phải nói là dễ thương, dễ thương vô cùng. Đến lúc này sự tò mò trong cô đã chuyển biến ngoạn mục thành cái gọi là sự trông mong và chờ đợi, cô thật sự trông mong cái nhà hàng bí ẩn đó cùng món Beefsteak được được kia. Mân mê cánh hoa trên tay, không còn phát ra tiếng nhưng miệng cô vẫn không khép lại nụ cười, từ lúc tiếng khúc khích đó phát ra từ miệng cô thì không khí trên xe cũng thay đổi hẳn hoàn toàn không có lời nói nào phát ra từ cả hai như lại tồn tại một thứ gì đó ngọt ngào và rất lãng mạn.
Sau một lúc chạy chậm lại thì Lisa dừng hẳn xe trước một căn biệt thự màu trắng, ánh sánh trắng từ những bóng đèn cao áp phía ngoài làm cho nó trở nên vô cùng tinh tế và sang trọng. Jisoo có cảm giác như ngôi nhà này được thiết kế bằng cách lấy những khối hộp vuông vức đủ kích thước chồng lên nhau một cách ngẫu nhiên và tạo ra một tác phẩm hoàn mỹ như thế này. Ở phía dưới là ba chiếc hộp lớn nhất có chiều cao khác nhau nằm thụt ra kéo vào rất tinh tế. Chiếc hộp ở giữa là chiếc hộp duy nhất làm bằng đá, đứng từ xa cô không thể chắc nó làm bằng loại đá gì như chiếc cửa nằm trên đó dẫn cô vào phía trong ngôi nhà có một màu xám trông vô cùng hợp với những bức tường màu trắng xung quanh. Chiếc túi xách cô mang trên vai, trên tay là bông hoa Lisa tặng cô lúc nãy, Jisoo cứ đứng tồng ngồng ở đó mà nhìn ngắm xung quanh thì nghe tiếng Lisa người đang có khuôn mặt vô cùng hí hửng nhìn, đứng kế bên nói một câu mà suốt cuộc đời cô không thể nào quên.
- Chị thật sự hết tiền rồi nên đám cưới của chúng ta em là người phải chi trả toàn bộ đó.
Khuôn mặt cô đỏ bừng cả lên dù đoán trước được sẽ có một vài thứ sẽ làm cô vô cùng bất ngờ hôm nay nhưng khi nghe chị nói như vậy cô cũng không thể chống cự mà trở thành một cô gái e thẹn, không biết làm gì cô đi men thẳng theo lớp đá trên bãi cỏ lớn dẫn vào ngôi nhà phía trong.
- Kệ chị chứ, liên quan gì tới em.
Đi nhanh phía trước để cố gắng giấu đi nụ cười thật tươi ngự trị trên môi mình, vậy là cô đã hiểu lầm tất cả mọi chuyện...không cô vẫn hiểu đúng ý chị nói đó chứ, chị sẽ tìm nhà cho cô nhưng vẫn không ngờ tới được đó là một ngôi nhà chung cho cả hai. Một ngôi nhà chị cố gắng xây dựng rồi trao nó cho cô, để cô xây lại cho chị một tổ ấm, rốt cuộc cô cũng đã đi được những bước đầu tiên để trở thành người đàn bà xây tổ ấm rồi hay sao. Bên trong căn nhà toàn bộ nội thất chỉ bao gồm có hai màu gồm trắng và đen, từ sofa đến tường nhà toàn bộ là một màu trắng điểm xuyết trên đó là những chiếc kệ nhỏ, đèn bàn hay tranh treo tường đều là một màu đen nhạt.
- Tất cả đều là của em nên không cần phải nhìn ngắm hết tất cả mọi thứ lúc này đâu, chị đã chuẩn bị tất cả trên phòng ngủ, hãy đi tắm thật thoải mái rồi cùng chị ăn món bò được được nào.
Chị lại ôm nhẹ cô từ phía sau rồi nói nhỏ vào lỗ tai cô, giọng chị nghe thật êm dịu. Cô không nói gì chỉ gật đầu theo hướng cầu thang chị chỉ bước lên tầng trên có phòng ngủ của cả hai, trước khi đi chị còn nói.
- Cho chị xin lại bông hồng này nhé, chị nghĩ nó sẽ rất đẹp nếu để trên bàn ăn của chúng ta.
Chị để cô một mình đi lên tầng hai của căn nhà mới, rất rộng, nhìn xung quanh một lúc cô cũng thấy được một phòng sách dành cho mình, studio của chị và rất nhiều thứ nữa. Tiến tới căn phòng mà Lisa nói, bàn tay cô đặt trên nắm cửa lạnh ngắt và trái tim cô run mạnh dữ dội hơn, chị chưa nói gì chính thức với cô cả nhưng cái gật đầu đồng ý của cô khi chị nói căn nhà này là của cô thì chẳng phải cô đã tự mặc định mình là chủ nhân căn nhà này và là vợ của chị sao. Bản thân cô mang đầy một cảm xúc kỳ lạ khi suy nghĩ đến đó, phân vân một hồi thì cô cũng quyết định mở cửa đi vào, chỉ cần một cái vặn cửa đơn giản thì cô đã đứng trước một nơi đầy bí ẩn của tương lai, nơi cô sẽ làm vợ chị, ngoan ngoãn và yêu kiều trong vòng tay chị hằng đêm, nơi cô có thể thấy chị vào lúc cuối ngày và cũng là nơi chỉ cần mở mắt ra thì thấy được người phụ nữ mình yêu đang ngủ rất say.
Chiếc giường lớn đặt ngay giữa bức bình phong ngăn cách căn phòng thành nhiều khu vực nhỏ, tất cả đều là màu đen trắng xen kẽ. Cầm lấy chiếc váy màu trắng cùng bộ đồ lót màu kem chị chuẩn bị sẵn trên giường cô tiến vào căn phòng tắm rộng lớn với một cái rùng mình mang đầy cảm giác kỳ lạ. Gỡ bỏ tất cả trang phục trên người, cô thoải mái để cả thân mình thư giãn trong bồn nước ấm với những cánh hoa hồng bồng bềnh chị đã chuẩn bị sẵn. Hương hoa thơm ngát cùng với dòng nước ấm gột rửa bớt đi trong cô những sự sợ hãi nhỏ bé chỉ để lại một niềm mong mỏi cho cuộc sống tương lai. Dù biết là Lisa đang chờ mình phía dưới, cô vẫn không thể ngăn bản thân mình không đi dạo một vòng quanh căn phòng, không biết chỉ trong vòng có một ngày từ lúc cô đi làm tới giờ, Lisa có thể làm thế nào mà mang hết tất cả mọi thứ từ quần áo của cả hai, mỹ phẩm của cô sang hết bên đây. Ngồi xuống bàn trang điểm, cô không để mình trông thật đơn điệu lúc này, một lớp trang điểm nhẹ, màu son với mùi thơm chị thích, mái tóc vừa mới sấy khô được cô đánh rối rồi búi cao cho hợp với chiếc váy ren trắng cùng sợi dây nịt nơ đen ngay thắt lưng cuối cùng là loại nước hoa cô hay dùng, loại mà chị nói kết hợp với hương thơm của riêng cô sẽ tạo nên một mùi hương say đắm vô cùng quyến rũ và không thể nào cưỡng lại được.
Khi mở cửa bước ra ngoài, cả căn nhà được soi sáng chỉ bằng một tông màu vàng nhạt của ánh đèn chùm trên cao ngoài ra còn có thể nghe thấy tiếng đàn dương cầm chờ đợi của chị vang vọng lên cả tầng hai. Từ trên ban công nhìn xuống phòng khách cô nhìn thấy một Lalisa sang trọng và lãng mạn bên cạnh chiếc dương cầm lớn màu đen, vẫn trong chiếc áo sơ mi trắng và quần âu đó chị nhìn cô mỉm cười, những khoảng âm thanh đứt quãng được ngân lên bằng âm điệu của một bài hát khác, cô mỉm cười nhẹ, cô biết bài hát đó trái tim cô cũng ngân theo và cuối cùng là tiếng hát của chị.

🎶
I don't know but I believe

That somethings are meant to be

And that you make a better me

Everyday I love you

I never thought that dreams came true

But you're shown me that they do

You know that I learn something new

Everyday I love you

Because I believe that destiny is out of our control (Ooh don't you know that)

And you never live until you love with all your heart and soul

It's a touch when I feel bad

It's a smile when I get mad

All the little things I have

Everyday I love you

Every day I love you

Because I believe that destiny Is out of our control (Ooh don't you know that)

And you never live until you love with all your heart and soul

If I asked would you say yes

Together we're the very best

I know that I am truely blest

Everyday I love you

And I'll give you my best

Everyday I love you...Oh yeah... 🎶

Jisoo biết bài này, làm sao mà cô không biết được chứ, có cô gái nào khi từng nghe bài hát này mà không mơ mộng được người yêu của mình hát tặng. Cả căn nhà tràn ngập bởi giọng hát ấm áp của chị, ánh mắt cô dù cố gắng cũng không thể không trở nên ẩm ướt. Chuyện gì đang xảy ra thế này, một ngày tưởng chừng như vô cùng bình thường với hai ca mổ liên tiếp chỉ cách nhau khoảng 1 giờ, cô đã rất vui khi chị có thể ở nhà chờ cô và đưa đón cô đi làm nhưng Lisa đã làm gì với nó mà một từ vui cũng không còn đủ để cô diễn tả hết cảm xúc mà mình nhận được nữa rồi.
Từ bông hoa hồng, căn nhà, bộ đồ và bây giờ là một bài hát đầy ẩn ý thế này. Từ lần đầu mới nghe bài này có một câu luôn ám ảnh và làm cô suy nghĩ rất nhiều và "Em sẽ thật sự chưa bao giờ sống cho đến khi em yêu với cả trái tim và tâm hồn mình". Đến hôm nay Lisa nhìn thẳng vào mắt cô và hát cho cô nghe câu này, cả câu hát dội thẳng vào sâu trong tâm hồn và trái tim cô.
- Còn đứng đó ngây ra làm gì mà không xuống đây với chị nào.
Lại cái kiểu đứng hiên ngang, chị ngước nhìn lên ban công tầng hai nói với cô. Cô cảm thấy mình hoàn toàn trở nên bị động trước chị chỉ biết nghe và làm theo những gì chị nói. Men theo ban công cô đi tới chiếc cầu thang vòng cung và bước từng bước một xuống phía dưới nơi có chị đang đứng chờ, tiếng giày cao gót của cô vang dội lên từng tiếng một và hòa lẫn vào bản tình ca không lời nào đó chị đang phát. Khi chỉ còn vài bước cuối cùng Lisa dang rộng vòng tay ra đón chờ cô, trông chị lúc này rất xinh đẹp, cả thân người đưa tay ra đỡ lấy cô và để cô đứng trước mặt mình, miệng chị từ nãy giờ vẫn không ngưng cười.
- Chỉ mới có vậy đã khóc rồi sao? Chị hỏi khi thấy cặp mắt ướt đẫm của cô.
- Tất cả là tại chị đó.
Cô nghẹn giọng nói, giấu khuôn mặt mình vào bờ vai chị, cảm nhận được tiếng cười lớn vui sướng từ chị phát ra.
- Đói không?
Thấy cô cứ nhìn chằm chặp vào căn bếp với ánh nến lung linh và bàn ăn được trang trí đơn giản thì chị hỏi. Cô gật đầu trên vai chị, thú thật cô rất đói từ lúc mới ra khỏi bệnh viện kìa nhưng vì tất cả những gì chị làm đều đem đến cho cô rất nhiều cảm xúc nên cơn đói không biết lúc nào đã bị quên lãng đi mất nhưng bây giờ khi nhìn thấy đồ ăn thì cái cảm giác đói cồn cào trong cô lại quay lại.
- Là chị tự vào bếp và nấu cho Chichoo đó, beefsteak cũng được được.
Dẫn cô vào trong nhà bếp chị kéo ghế cho cô ngồi vào một đầu bàn và ghế của chị nằm ở phía bên kia.
- Thật sao? Cô thích thú nhìn dĩa thức ăn trước mặt mình, ngoài thịt bò còn có thêm salad và khoai tây.
- Trông có vẻ rất hấp dẫn đó chứ.
Nhìn ngước lên người phụ nữ của mình đang vô cùng điêu luyện mở và rót chai vang vào ly rượu của cô.
- Vì năng khiếu có hạn nên chị đã rất cố gắng trong khâu trang trí để lấy trọn điểm hình thức mà. Chị vừa mới quay về ghế bên kia của mình nói.
- Vậy hôm nay em sẽ chấm điểm sao?
- Dĩ nhiên, chị làm cho em mà.
Chị gật đầu nói, cầm lấy ly rượu của mình nâng lên cùng với cô nói - Vì tình yêu của chúng ta.
Vị vang ngọt hoàn toàn kích thích vị giác của cô, miếng thịt chạm vào lúc đầu mang đến cho cô một cảm giác là nó khá mềm. Dùng dao cắt một miếng đầu tiên cô từ từ cho vào miệng thưởng thức, không biết nó sẽ có vị như thế nào nhưng vì Lisa đã bỏ thêm cả tình yêu của chị vào đây nên cô sẽ ăn hết chúng một cách ngon lành.
- Thế nào?
Chị hỏi cô nhìn qua phía đối diện thì thấy chị ăn cũng được gần nửa miếng, đúng là cho dù trong tình cảnh như thế nào thì cũng phải "Có thực mới vực được đạo" mà chị với cô thì không còn quá ngại ngùng gì với nhau trong chuyện ăn uống này rồi.
- Em nghĩ chị nên thêm mỗi loại gia vị một tí nữa và để miếng thịt ướp lâu thêm thì nó sẽ đậm đà hơn.
Vị của nó hoàn toàn không tệ, mùi thơm có, chỉ có điều là cô nghĩ vì là lần đầu tiên chị nhát tay không dám nêm quá nhiếu sợ làm hỏng cả miếng thịt.
- Không tệ mà đúng hông?
- Rất tốt, em rất thích.
Vì đã có cô chăm lo việc nấu nướng nên chị chẳng bao giờ đụng tay vô mấy việc này cả, lần đầu tiên nấu được như vậy là tốt lắm rồi. Hoàn toàn trái ngược với lúc nãy cả chị và cô đều tập trung vào dĩa thức ăn của mình và nhanh chóng tiếp thêm năng lượng cho bản thân mình. Cô thì từ bữa trưa đến giờ vì hai ca mổ liên tục nên chẳng có gì vào bụng, còn chị cô nghĩ một mình dọn hết tất cả đồ dùng của cả hai qua đây thì đến cả ba dĩa như thế này sức chị còn ăn hết huống chi là có một dĩa.
- Đúng là có thực mới vực được đạo mà.
Chị uống một hơi hết ly rượu của mình rồi chống cằm nhìn cô, câu nói của chị làm cô cứ cười khúc khích với một họng thức ăn trong miệng.
- Em sẽ không bao giờ quên bữa ăn này đâu.
Cô cười nói, cả không khí lãng mạn từ đầu đều bị hai cái bụng đói phá hủy. Trong lúc như thế này thì đáng lẽ ra phải xảy ra những chuyện như vừa ăn thì vừa nhìn nhau âu yếm hay là dùng khăn để lau vệt thức ăn còn dính trên khóe miệng người yêu của mình hay cao trào nhất là cô gái móc từ trong miệng mình ra một cái nhẫn kim cương hột lớn khi vừa mới ăn một muỗng salad...đại loại như vậy nhưng ở đây không khí lãng mạn thì hết sức dư thừa, ánh nến, những bản tình ca dịu nhẹ nhưng cô và chị chỉ toàn chú tâm vô hai miếng thịt bò để cứu đói thôi.
- Xin lỗi em, là lần đầu tiên tổ chức bữa tiệc lãng mạn như thế này nên chị chưa có kinh nghiệm.
Chị cười cười nói đùa khi thấy cô vừa hoàn tất bữa ăn của mình.
- Không sao, em rất thích, bây giờ chúng ta làm gì, rửa bát?
- Hình như chị bỏ sót mất bước đó rồi, thôi kệ.
Chị bỏ cái khăn ăn lên bàn, đứng dậy một cách hiên ngang và bước đến chỗ cô.
- Nhảy với chị một bài nha.
Chị đưa tay ra mời cô một bản nhạc, Lisa dẫn cô ra phòng khách chị quàng tay ôm lấy cô vào lòng, để cô tựa cằm lên vai chị. Đung đưa nhẹ từng bước chân, chị dẫn dắt cả hai chìm đắm vào bản tình ca không lời, hai tay cô cũng tự động ôm lấy vòng eo của chị, dựa hẳn thân người vào người chị, cô để chị dẫn dắt mình theo từng điệu nhạc, thú thật cô chẳng giỏi giang gì mấy chuyện này cả.
- Mình yêu nhau bao lâu rồi chị nhỉ?
Không khí lãng mạn dần dần được kéo lại.
- Cũng rất lâu rồi. Chị cũng dịu nhẹ nói.
- Thật sự rất cám ơn em Chichoo à.
- Dạ?
- Cám ơn em vì đã yêu chị, cám ơn em vì đã đồng ý làm bạn gái chị.
- Không, em phải cám ơn chị kìa, cám ơn chị vì đã không thay đổi, cám ơn chị vì đã đợi em, em thật sự rất biết ơn và yêu chị nhiều lắm đó Lisa. Cô siết chặt cánh tay vòng quanh eo chị dường như muốn làm cho chị cảm nhận bằng hết tình cảm của mình.
- Mình cưới nhau nha em.
5 chữ đó chị dịu nhẹ nói ra, không có quỳ gối hay gì hết chỉ là một đề nghị nhỏ khi ôm chặt cô vào lòng. Chỉ là chị đã thôi đung đưa, tiếng nhạc vẫn còn nhưng điệu nhảy của cả hai đã kết thúc, không màn cầu hôn gì đặc biệt nhưng những cái khoảnh khắc im lặng chờ đợi câu trả lời của cô thì chị cũng phải trải qua. Còn cô, quả thật cô không có nhiều sự hạnh phúc tuôn trào khi nghe chị nói câu này như những cô gái trong phim hay trong chuyện khác, cô biết mọi chuyện sẽ đi về đây và lời đề nghị chị vừa nói ra chỉ coi như là một cái chốt đa năng nếu cô đồng ý thì nó sẽ khóa lại khoảng thời gian hẹn hò và chính thức mở ra một cánh cửa mới về cuộc sống hôn nhân cho cả hai. Nói vậy nhưng không phải là cô không có tí cảm xúc gì hết. Cô đã vô cùng ngỡ ngàng và tuôn trào trong sự ngạc nhiên từ khi chị đưa cô về căn nhà này và nói cái câu "Chị thật sự hết tiền rồi nên đám cưới của chúng ta em là người phải chi trả toàn bộ đó" kìa, đối với cô lời cầu hôn của chị bắt đầu từ lúc đó kìa và cô cũng chẳng đã gật đầu đồng ý rồi sao, cô không thích giả ngu ngơ như những cô gái khác, với tất tần tật mọi thứ chị chuẩn bị rồi thêm cả bài hát lặp đi lặp lại hàng chục lần từ "Chị yêu em", tới bây giờ khi chị nói hãy đám cưới đi thì lại giả vờ ngạc nhiên và khóc bù lu bù loa làm gì.
- Em phải chi trả toàn bộ sao? Đến lượt chị cười xòa vì câu nói của cô.
- Chị quả thật mất một khoảng khá lớn cho ngôi nhà này nên số tiền còn lại thì không nhiều lắm nhưng để cho em trở thành một cô dâu đẹp nhất hành tinh và có một đám cưới nhớ đời thì vẫn còn dư sức.
- Đồ ngốc à, em đồng ý, mình cưới nhau đi em sẽ làm vợ chị...mãi mãi
Cô nhìn thẳng vào mắt chị nói rồi kéo chị vào một nụ hôn kiểu Pháp do cô hoàn toàn chủ động. Bàn tay cô từ eo vuốt dọc sống lưng chị lên trên và luồn sâu vào trong mái tóc chị kéo đôi môi chị mơn man trên môi cô, cô cảm nhận thấy được nụ cười của chị. Cô từ từ nhấm nháp từng làn môi của chị ngọt ngào, chậm rãi cô muốn chị cảm nhận được sự khao khát của mình, cô chưa bao giờ bì được chị trong những lúc như thế này, dù là cô hay chị bắt đầu khi mà cảm xúc trong cả hai đã tăng lên thì chị luôn là người tấn công và dẫn dắt cô suốt con đường ướt át này. Cô vẫn chưa bắt đầu thì đã thấy chiếc lưỡi của ai kia lướt nhẹ trên bờ môi mình, chị luôn là vậy khi gần gũi với cô thường rất dễ bị cảm xúc dẫn dắt. Dùng môi cô khiêu gợi mút nhẹ đầu lưỡi chị và điều đó dường như làm chị phát điên lên, đẩy nhẹ cô vào bước tường gần đó chị thì thào nói.
- Nghịch, chị không tha cho em đâu.
.
.
.
.
Giật mình mở mắt tỉnh dậy nhìn qua chiếc đồng hồ đầu giường, đã hơn 9 giờ sáng. Quang cảnh xung quanh còn quá mới mẻ cho cô thấy không quen, cảm nhận được một bàn tay đang đặt trên bụng mình cô nhẹ nhàng chuyển người quay qua con người bên cạnh, cũng không quên kéo tấm chăn dày lên che chắn cơ thể mình. Từ tối hôm qua chỉ có một tấm chăn, cô thì muốn kéo lên tận vai còn chị thì lúc ngủ chỉ đắp hờ ngang bụng làm cô khó chịu vô cùng. Đêm đầu tiên ngủ chung của cả hai mà đã có vấn đề thói quen phát sinh làm cô không biết giải quyết thế nào đành phải leo xuống giường lấy cái áo sơ mi của chị mặc vào.
Khuôn mặt chị say ngủ cùng với tiếng ngáy nhẹ, thông thường không có lịch gì ở một mình chị ngủ rất nhiều có khi tới tận chiều mới dậy, huống chi hôm qua chị rất vui mãi không chịu ngủ cứ ôm cô vào lòng vuốt ve tấm lưng của cô. Cả đêm mỗi lần giật mình tỉnh dậy cô đều cảm nhận được vòng tay của chị trên bụng mình. Chẳng muốn làm phiền đến giấc ngủ của chị cô cứ vậy nằm yên ngắm nhìn chị ngủ, được một lát thì cô cũng đi tìm quyển sách đang đọc dở dang của mình trong kệ sách tầng hai và trở lại giường chờ chị tỉnh dậy. Vì quá chú tâm vào quyển sách nên cô đã không chú ý đến sự chuyển động của chị bên cạnh mình cho đến khi cánh tay của chị vòng ra sau lưng và kéo người cô đang dựa vào đầu giường về lại vị trí cũ là nằm bên cạnh chị.
- Chị dậy rồi hả?
Đặt quyển sách qua một bên cô hỏi chị - người đang nhìn cô bằng ánh mắt chất chứa nhiều cảm xúc.
- Thì ra là cảm giác thế này. Chị nói vòng tay qua eo cô rồi gác đầu lên bụng cô.
- Hử, cảm giác gì? Cô hỏi.
- Cái cảm giác mà vừa mở mắt ra đã nhìn thấy người phụ nữ của mình thức dậy trước lại còn mặc áo sơ mi của mình nữa chứ. Chị nói vẫn không buông tha cái bụng cô.
- Thích không?
Cô cười hỏi khi thấy chị nói vậy, chị không trả lời chỉ dụi dụi cái đầu của mình trên bụng cô.
- À, em có khó chịu hay còn đau không, chị đi mua thuốc. Chị lật đật ngồi thẳng dậy hỏi cô.
- Vẫn còn hơi khó chịu khi đi lại nhưng em chịu được với lại bây giờ chị ở chung nhà với một bác sĩ nên đừng hở tí ra là đi mua thuốc.
- Hì chị quên, khó chịu lắm sao? Hôm nay em cứ nghỉ đi chị sẽ mua đồ ăn về.
- Ừm, em cũng đói rồi.
Cô gật đầu đồng ý, không muốn mình đói đến mức mạnh ai ngấu nghiến ăn phần người đó như hôm qua nữa. Chồm người chị hôn nhẹ lên má cô một cái rồi thản nhiên đứng thẳng dậy trên giường mà đi xuống lấy đồ vào nhà tắm.
- Yah Lalisa chị phô thật đó. Cô la lên rồi chỉ nghe được tiếng chị cười trong nhà tắm phát ra.
Đợi chị đi khuất Jisoo mới từ từ nhăn nhó ngồi thẳng dậy dựa lưng vào đầu giường. Cái kéo mạnh của chị lúc nãy thật sự làm cô rất xót nhưng vì sợ chị lo nên chẳng dám thể hiện ra. Đêm qua cô đã trao chị tất cả, mọi chuyện đến thật tự nhiên như đã mặt định sẵn vậy. Lúc đầu mặc dù vẫn còn sự ngượng ngập nhưng vẫn không hề làm kém đi sự hạnh phúc của cả hai vậy là tình yêu của cô và chị đã thăng hoa lên một bậc vậy là cô đã là một người phụ nữ chính chủ.
.
.
.
.
- Cảm giác thế nào?
- Hửm?
- Cảm giác sắp làm vợ người ta thế nào?
- Có nhiều thứ phải lo toan cho lễ cưới nên cũng rất mệt nhưng cũng rất hồi hộp và mong chờ.
- Vậy là rốt cuộc trong hai đứa mình cậu lại là người lấy chồng trước nhỉ.
- Ừm. Cô chỉ biết nói vậy.
Không gian sực nức mùi tinh dầu thảo dược làm cho tinh thần người ta càng thêm sảng khoái, cùng với cô bạn thân của mình Jisoo đang có mặt tại một spa khá lớn và nổi tiếng, nhận được sự chăm sóc kỹ lưỡng từ cô nhân viên, cô cảm thấy những mệt nhọc vì sự lo toan cho hôn lễ vơi dần đi. Ai nói đám cưới là hạnh phúc để có được một đám cưới hoàn mỹ cả gia đình cô và Lisa gần như vô cùng bận rộn vào mấy tuần nay đủ thứ việc phải lo, phải nghĩ.
- Cũng may sao cậu qua đây đợt này với tớ, tớ nói với Lisa nếu không có cậu làm dâu phụ tớ không cưới đâu.
- Tớ thật sự bây giờ chẳng trong một tâm trạng để tham gia một cái lễ cưới nào huống chi là làm dâu phụ nhưng vì đây là của cậu nếu nghĩ tớ không tham gia thì chắc cậu sẽ lấy mấy con dao mổ mà rạch mặt tớ quá.
- Haha mà cậu không định suy nghĩ lại chuyện của cậu sao? Cậu yêu chị ấy như vậy mà chia tay thế này.
- Tớ mệt mỏi lắm Chichoo à, thật sự là tớ mất hết sức lực cũng vì suy nghĩ về chuyện đó, hai bọn tớ...mệt lắm. Giọng cô bạn thân cô nghe thều thào vô cùng.
- Tớ thật sự muốn gặp chị ấy một lần đó, chị ấy làm cậu điêu đứng như thế này.
- Đừng nhắc nữa, hai người định đi trăng mật ở đâu thế?
- Lisa đang nói với tớ về cái đảo Cocoa, Maldives chắc là ở đó, cậu đi nhiều chắc biết mà?
- Ừm đẹp lắm, tớ cũng nghe nói thôi chưa đi lần nào.

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me