LoveTruyen.Me

Nam chính yêu nữ phụ thì nữ chính phải làm sao? - Đại Ngu Hải Đường

Chương 26: Trốn thoát.

_HTNL_

Khổng Đức Huy gần như phát điên khi cố gắng tìm kiếm cả một ngày trời của anh đổ sông đổ biển khi một chút manh mối cũng không có. Đây là lần thứ hai, sau vụ truy tìm Thư Hân và Tiểu Đường anh phải nếm vị canh đắng của thất bại. Vẫn khó nuốt như ngày nào! Đường đường là người có số đàn em chất cao như núi thế mà chỉ hai con người cũng tìm không xong. Tức tối không chịu được, Đức Huy rút điện thoại ra, bấm một dãy số dường như đã trở nên rất quen thuộc với anh. Đầu bên kia vừa bắt máy thì anh đã lên tiếng yêu cầu:

"Bin, định vị vị trí của Hứa Giai Kỳ qua rada đi. Tớ không tin lần này cậu lại ngu ngốc không dò ra như lần trước nữa. Một lần khiến tớ thất vọng là quá đủ rồi."

"Này, tớ làm sao biết được Hứa Giai Kỳ là ai? Đừng nói là bồ mới của cậu nha. Thế nào? Rất có hứng thú với người đó hả?"

"Là em rể tớ. Nghe tớ đọc số em ấy đây, chuyện cấp bách không có nhiều thời gian để đùa với cậu đâu."

"Ok, đọc đi. Tớ sẵn sàng rồi đây."

Đức Huy nhanh chóng đọc số của Giai Kỳ rồi chờ két quả từ đầu dây bên kia. Quả không phụ lòng mong đợi, chưa đến một phút sau người kia đã tìm ra:

"Cậu biết ngôi biệt thự lớn ở giữa trung tâm Bắc Kinh, cái mới xây gần nhà cậu không? Tớ thấy tín hiệu phát ra từ đó."

"Không thể nào, đó chính là nhà của Giai Kỳ mà? Chẳng lẽ máy quét của cậu có vấn đề? Lần trước tìm Thư Hân và Tiểu Đường cậu cũng ra kết quả là chính căn hộ của họ, sau đó tớ đến làm gì có ai?"

"Thì tại hai cô gái đó thông minh để điện thoại ở nhà. Bây giờ cậu thử đến nhà Lisa tìm đi, biết đâu lại thấy em ấy. Nơi nguy hiểm nhất vốn là nơi an toàn nhất mà."

Ậm ừ một lát rồi Khổng Đức Huy cũng tắt máy, dẫn theo hai người nữa đi về phía trung tâm thành phố. Được rồi, lần này lại tạm tin Bin một lần nữa. Dù sao thì đi một chút như thế này cũng chẳng mất gì.

-----

"Tiểu Tuyết, anh hai cậu đi xe đến tận cổng rồi kìa. Bây giờ tớ và chị Hàn Anh phải làm gì đây? Anh ấy có giết chết tớ không? Trời ơi! Sao tớ lại ngu ngốc đi chọc giận anh ấy cơ chứ? Tớ và cậu vẫn chưa kết hôn, tớ chưa muốn chết đâu." Giai Kỳ hoảng loạn đi đi lại lại trong phòng. Cậu còn chưa tỏ tình, chưa chính thức ra mắt nhà vợ... Bao nhiêu việc còn chưa làm, cậu thật không cam tâm nhắm mắt.

"Ngưng ảo tưởng lung tung đi. Anh ấy sẽ không làm gì được cậu đâu. Thứ anh ấy muốn biết là sự an toàn của chị Hàn Anh thôi còn cậu chẳng là cái gì đâu. Tin tớ đi."

"Huhu, chẳng biết nên vui vì thoát được kiếp nạn hay nên buồn vì là người thứ ba nữa."

"Sao bây giờ tớ mới nhận ra Hứa Giai Kỳ cậu nói nhiều nhỉ? Còn không nhanh chạy lên tầng bảo chị Đường và chị Hân nấp đi? Anh ấy mà thấy thì xác định đấy!"

"Yes, madam."

Giai Kỳ giơ tay chào Tuyết Nhi theo kiểu lính nghiệp vụ trong quân đội rồi chạy đi, để lại em và Hàn Anh đang từ từ chìm vào trong suy nghĩ của riêng mình. Yên tĩnh chưa lâu thì tiếng đập cửa từ ngoài phát ra khiến cả hai đều giật mình. Hàn Anh định đứng lên đi mở cửa thì Tuyết Nhi ra hiệu để mình và em tiến ra ngoài.

Cánh cửa bị đập đến thảm thương, nếu em không mở kịp có lẽ cũng đã nát dưới tay của Khổng Đức Huy rồi. Anh hùng hổ xông vào, mắt trợn lên nhìn em đầy khó chịu:

"Sao em lại ở đây? Không phải anh bảo em về nhà à? Hứa Giai Kỳ đâu? Anh có việc muốn gặp nhóc đó."

"Cậu ấy có việc, không rảnh tiếp anh. Có chuyện gì anh nhanh nói, em còn phải đi tìm chị Hàn Anh nữa."

"Khốn kiếp, rõ ràng Giai Kỳ đang ở trong nhà này thì chẳng lí do gì mà Hàn Anh bị bắt cóc cả. Nói nhanh, em vì chuyện gì phải lập ra kế này để dối anh?"

"Là để giải thoát tôi và Thư Hân khỏi móng vuốt của anh."

Âm thanh nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ phát ra, không phải từ Tuyết Nhi mà là từ cô gái đang bước từng bước khoan thai xuống cầu thang. Là Triệu Tiểu Đường! Cô chẳng những không lo ngại mà rất tự tin xuất hiện trước mặt Khổng Đức Huy.

"Em... Khổng Tuyết Nhi, em là em gái anh chứ không phải của hai người kia. Cớ gì em phải phá đám việc tốt của anh hai mình?"

"Thôi đi, trong việc này rõ ràng anh là người có lỗi. Chị Thư Hân chẳng làm gì sai cả anh lại ngu ngốc đi bắt cóc con gái nhà người ta. Đã thế anh còn phụ tình chị Hàn Anh, việc đó là không thể chấp nhận được."

"Câm miệng. Hôn ước giữa nhà họ Khổng và họ Hàn, chính cô ấy là người đồng ý hủy bỏ, không phải anh. Anh không làm sai gì cả, anh chỉ đấu tranh cho những gì mình xứng đáng được nhận."

Tiểu Đường ngay lập tức tiến lại tặng cho Khổng Đức Huy một cú đấm thật mạnh. Nhân lúc anh ta chưa kịp định hình chuyện gì vừa xảy ra cô đã xách lấy cổ áo anh ta, nghiến răng nói:

"Anh mới chính là người nên giữ im lặng ở đây, không phải Tuyết Nhi. Rõ ràng anh biết tình cảm của Hàn Anh đối với mình sâu nặng như thế nào mà vẫn chọn chối bỏ cô ấy. Cả trái tim anh cũng hiểu rằng Thư Hân không yêu anh vậy mà anh vẫn bất chấp mọi thủ đoạn để có được cô ấy trong tay. Việc anh làm không phải đấu tranh giành hạnh phúc. Anh chính là lấy sự đau khổ và nỗi sợ hãi của người khác làm thỏa mãn niềm vui thú bệnh hoạn của mình."

"Triệu Tiểu Đường, cô vốn không liên quan đến chuyện này. Đừng lúc nào cũng tỏ ra hiểu biết và xen vào cuộc sống của Thư Hân nữa."

"Đúng là tôi không có quan hệ gì với anh nhưng ai bảo anh dính líu đến Thư Hân làm gì? Nhiệm vụ cả đời của tôi chính là bảo vệ cô ấy khỏi những kẻ như anh."

Khổng Đức Huy hất tay Tiểu Đường ra, lớn tiếng hỏi: "Cô cũng chỉ là bạn thân của Thư Hân, ai cho cô tư cách để xen vào chuyện tình cảm của cô ấy?"

Thư Hân đứng gần đó đang định lên tiếng thì bị những lời nói của Tiểu Đường ngăn lại. Nàng không ngờ cô lại nói câu đấy, thực sự không ngờ.

"Tôi có quyền xen vào, bởi anh là đối thủ của tôi. Triệu Tiểu Đường tôi cũng yêu Ngu Thư Hân, tình cảm của tôi có khi còn cao quý và thật lòng hơn anh một trăm, một vạn lần, Khổng Đức Huy."

----------

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me