LoveTruyen.Me

Neu Chi Con Mot Ngay De Song Chuyen Ver Edit Chaelisa

Một kỷ nguyên trôi qua, và cuối cùng cũng hết một tuần. Tôi sướng đến phát rổ nhưng cố tỏ ra nghiêm chỉnh. Chuyện này khó hơn tôi tưởng nhiều. Càng cố nín cười miệng ta lại càng cứ ngoác ra.

Cô Kadan nhìn tôi lặn ngụp trong đống quần áo để chọn một bộ đồ ưng ý. Tôi chẳng bao giờ để tâm đến chuyện ăn mặc. Thật tình thì ý nghĩ ấy còn chưa bao giờ xuất hiện trong đầu tôi nữa cơ. Tủ quần áo của tôi chỉ có áo phông trắng với quần baggy kaki. Quần được xếp theo màu, từ trắng đến màu cà phê sữa. Giày thì toàn hãng Keds, một màu trắng duy nhất - chất đống một xó phía sau. Hầu như tôi chẳng bao giờ đi giày trong nhà nên bây giờ chẳng biết có tìm được đôi nào vừa chân không nữa. Tôi bới tung đống giày và tìm được một chiếc chân trái và một chiếc chân phải cùng cỡ. Vừa, nhưng suýt soát. Tôi đứng trước gương. Áo phải đồng bộ với giày đúng không nhỉ? Màu trắng có phải là màu hợp nhất với nước da màu trắng nhợt nhạt của tôi không? Tôi thầm nhắc mình sau này phải mua thêm đồ
mới được. Tôi sẽ mua một chiếc phông đủ các màu cho tới khi tìm được màu nào hợp với tôi nhất.

Tôi hỏi cô Kadan lần thứ năm xem mẹ đã đi chưa.

“Cháu biết thừa mẹ cháu còn gì”

Cô nói.

"Bà có bao giờ đi trễ ngày nào chưa?”

Mẹ tôi tin vào sự đúng giờ theo cái cách người ta tin vào Chúa. Thời gian rất quý giá, mẹ nói, và thật khiếm nhã khi lãng phí thời gian của người khác. Thậm chí tôi còn không được phép xuống muộn vào các bữa tối mỗi ngày.

Tôi nhìn mình trong gương rồi thay chiếc phông màu trắng cổ tim thành chiếc phông màu trắng cổ tròn, chẳng vì lý do gì sất. Có khi cũng không hẳn là không có lý do. Mà là kiếm việc gì đó để làm trong lúc đợi Lisa.

Tôi lại ước gì mình có thể tâm sự với mẹ về chuyện này. Tôi muốn hỏi mẹ tại sao tôi lại hụt hơi mỗi khi nghĩ tới cậu ấy. Tôi muốn chia sẻ với mẹ những cơn chếnh choáng của tôi. Tôi muốn kể hết với mẹ những điều khôi hài Lisa đã nói. Tôi muốn kể với mẹ rằng tôi không thể ngừng suy nghĩ về cậu ấy ngay cả khi đã cố. Tôi muốn hỏi mẹ có phải lúc đầu mẹ cũng từng có cảm giác tương tự với bố hay không.

Tôi tự nhủ mọi việc đều ổn. Tôi đã không bị ốm sau lần cuối cùng gặp cậu ấy, và cậu ấy đã nắm được luật chơi - không động chạm, khử trùng toàn diện, không tới thăm nếu cảm thấy có thể sẽ bị ốm trong vài ngày tới.

Tôi tự nhủ nói dối mẹ chuyện này chẳng có hại gì. Tôi tự nhủ tôi sẽ không bị ốm. Tôi tự nhủ tình bạn sẽ chẳng hại gì.

Rằng cô Kadan nói đúng, tình yêu chẳng thể nào giết chết tôi được.

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me