LoveTruyen.Me

Nghe Don Pho Chu Tich Chu La 1 Tieu My Thu P2

" Sa Hạ tỉnh rồi...Sa Hạ đã tỉnh dậy rồi "

- Thấu Kì Sa Hạ khi chị tỉnh rồi Tử Du tôi sẽ không tha cho chị đâu !!!

Họ Thấu của em đã tỉnh dậy rồi , bây giờ em không còn suy nghĩ gì được nữa. Tử Du vội vàng chạy thật nhanh đến căn phòng của chị. Những giọt nước mắt vui mừng không ngừng rơi , em nhớ Hạ lắm những bước chân không chậm lại giây nào. Tên ngốc nhà em dường như cũng đã biết nghe lời em mà tỉnh dậy ko ngủ nữa.
Khoảnh khắc đấy khi em tông cửa vào , hình ảnh của chị vẫn đang ngồi tựa lưng trên thành giường. Vẫn là cái nhìn ôn nhu đó , họ Thấu cố gắng nở 1 nụ cười thật tươi khi nhìn thấy em.
Trông cô lúc này cứ như một kẻ ngốc nghếch vậy , gương mặt để lộ biểu cảm hài hước. Ấy vậy mà Tử Du không cười cô như hồi đó nữa , em oà khóc thật lớn lao đến vòng tay của cô.

- Đồ đáng ghét...tôi ghét chị !!! Tại sao lại ngu ngốc như thể hả ?!!
Tử Du trách mắng cô ko ngừng.

- Tôi vừa tỉnh đã bị em mắng rồi ~
Cô ôm lấy Tử Du vỗ về em.

- Chị ăn gì mà ngốc vậy hả ?!! Có biết rằng tôi lo cho chị lắm không ? Mấy người có xảy ra chuyện gì thì tôi phải biết làm sao đây hả !??
Em cứ tiếp tục mắng , ôm chặt cô không buông.

- Tha lỗi cho tôi đi...tôi vẫn nghe lời em mà tỉnh dậy đây này ~
Sa Hạ âu ếm nói với em.

- Mấy người tưởng như vậy là tha lỗi sao ? Hức...hức mấy người mà không tỉnh lại thì đừng mong cả đời này được Chu Tử Du tôi tha thứ !
Em ấm ức nói.

- Rồi rồi là Hạ sai cho Hạ xin lỗi em nhé ~ đừng giận nữa tôi sẽ không ngu ngốc như vậy nữa !
Sa Hạ không ngừng nhận sai mong em tha lỗi cho mình mà ko giận dỗi nữa.

- Hức....có lần nào tôi la mấy người mà mấy người nghe tôi đâu ? Chỉ toàn biết gây chuyện thôi !
Chu Tử Du la mắng cho cô một trận.

- Đừng khóc , Hạ có bỏ em đâu ~ nín đi sau khi tôi khoẻ lại em ra lệnh gì cho tôi tôi cũng nghe theo em......kể cả là trái tim này của tôi cũng là của em ~
Sa Hạ nắm lấy tay em đặt nhẹ lên ngực mình , ánh mắt ôn nhu khẳng định muốn nói với em rằng trái tim Thấu Kì Sa Hạ mãi thuộc và Chu Tử Du.

- Chị...chỉ được cái miệng ngọt !
Tử Du nín khóc quay mặt ra chỗ khác chỉ muốn kí đầu cái người trước mặt của mình.

- Thấu Kì Sa Hạ này chỉ yêu mỗi mình em thôi ~
Cô vòng tay ôm lấy eo của em thủ thỉ vài câu.

- Được rồi...buông em ra đi đang trong bệnh viện ! Nằm xuống nghỉ ngơi đi !
Tử Du đẩy nhẹ cô ra.

- Ôm một chút thôi ~ chị cũng nhớ em lắm ! Lâu rồi ko gặp em đã ốm đi rất nhiều rồi...
Sa Hạ ôm lấy cảm nhận sự ấm áp từ cơ thể của em , trong em đã gầy đi vì những chuyện xảy ra mấy ngày qua.

- Cũng tại ai , chị biết lúc đó em thật sự rất sợ không ? Chị đúng thật là tên ngốc...
Giọng em hờn trách nói Sa Hạ.

- Ừm...em nói đúng , tôi ngốc đến mức không biết khi nào đã lỡ yêu em...cho tới khi ngay tại bãi biển đó có người chửi tôi là tên ngốc rồi nói rằng tôi không nhận ra tình cảm của người ta dành cho tôi ~
Cô cọ cọ mặt vào lưng của em làm nũng.

- Haizzz sao em lại yêu phải 1 người ngốc như chị vậy chứ... nhưng đừng ngốc như lần này nữa , em cũng rất sợ tên ngốc của em bỏ em đi đấy !
Chu Tử Du quay sang ôm lấy gương mặt của cô , em muốn nhìn kỹ tên ngốc này để dặn dò.

- Tôi chỉ ngốc với mỗi Chu Tử Du ~
Cô hôn nhẹ lên má của em , ôm thật chặt em trong lòng vì vụ tai nạn vừa qua cô cũng rất sợ...cô sợ rằng mình sẽ thất hứa với Tử Du.
Họ Thấu sợ rằng nếu lỡ ra đi bỏ lại em một mình thì trong lòng cô sẽ vô cùng đầy tội lỗi khi đã thất hứa với em quá nhiều. Có khi em lại rất hận cô thì sao ? Sa Hạ sợ lắm cơ , không có gì đáng sợ bằng cơn giận của Chu Tử Du đâu.
Cho nên khi tỉnh lại cô phải đan em thật chặt vào trong lòng , cô cũng vui mừng vì mình đã tỉnh lại và còn đc ngồi bên cạnh ôm em.

- Coi bộ hai đứa nhỏ đã nhớ nhau lắm ~
Ông Thấu đứng bên ngoài cửa lén nhìn vào trong.

- Anh chưa vào thăm Sa Hạ sao ?
Ông Chu đến gần hỏi.

- Hưm...cứ để tụi nhỏ ở với nhau an ủi 1 chút như vậy đi , có lẽ con gái tôi cũng rất nhớ con gái anh đó ~
Ông Thấu lắc nhẹ đầu cười bảo.

- Sa Hạ tỉnh lại thì tốt quá rồi !
Bà Chu vui vẻ cười hạnh phúc.

- Ừm ~
Ông Chu mỉm cười theo.

- Xem kìa...có lẽ con bé đã rất nhớ Sa Hạ lại ôm nhau không nỡ rời ~
Bà Chu ôn nhu nói.

- Tôi đi gọi bác sĩ đến xem tình hình cho Sa Hạ , làm phiền 2 người ở đây trông chừng 2 đứa nó nhé !
Ông Thấu nói.

- À ừ anh cứ đi đi !
Ông Chu cười đáp.

- Tôi đi lấy thêm 1 cái chăn đây ~
Bà Chu nói.

- Bà lấy thêm chăn làm gì ?
Ông Chu thắc mắc.

- Nhìn 2 đứa nó thế kia chắc con gái ông lát nữa lại ngủ quên trên giường bệnh với con gái nhà người ta cho xem haha tôi đi lấy thêm 1 cái chăn cho 2 đứa nó đắp chứ không tính Sa Hạ hay nhường nhịn lại đắp cho Tử Du không ấy ~
Bà Chu vừa giải thích vừa cười.

- À ừm bà đi nhanh đấy !
Ông Chu cũng cười theo.

Sau khi bà Chu rời đi , cũng chỉ còn một mình ông Chu ở lại. Ông cũng nhìn 2 đứa nhỏ bên trong , đúng y như lời vợ mình nói con gái ông đã ngủ say trong vòng tay Sa Hạ mất rồi , lại còn đc đắp chăn.

- Tụi nhỏ đáng yêu thật ~
Ông Chu tự cảm thấy đc.

- " mình đúng là người ba tồi , cũng vì mấy  suy nghĩ vớ vẩn của mình mà ra. Thời đại của mình và con là khác nhau cho nên mình ko nên đặt áp con bé...haizz bây giờ mình có hối hận kịp ko , con bé có chịu tha thứ cho mình không..."

Ông Chu vừa ngồi vừa suy nghĩ lại những gì đã trải qua , ông nhận ra được nhiều điều quý giá bây giờ ông chỉ muốn xin lỗi con gái mình và Sa Hạ...nhưng liệu em có tha thứ cho ông không.

- Của ông anh này ~ !
Ông Thấu đặt vội 1 lon nước ngọt xuống kế bên cạnh ông Chu.

- Ơ...cảm ơn anh !
Ông Chu cầm lấy.

- Uống miếng rồi chúng ta về nhà ngủ sáng sớm mai lại vào thăm 2 đứa nó ~
Ông Thấu nhấp 1 ngụm.

- Ừm , mà bác sĩ đâu rồi anh ?
Ông Chu nhìn hỏi.

- À bác sĩ nói nếu bệnh nhân tỉnh lại thì quá tốt rồi , họ còn phải thực hiện vài công việc trực ca cho nên lát nữa sẽ tới coi tình hình của Sa Hạ !
Ông Thấu kể.

- Vậy thì ổn rồi ~
Ông Chu cũng thở phào.

- Hai người uống gì đó ?
Bà Chu tay ôm chiếc chăn vừa đi lại gần 2 người.

- Ôi chị Thấu lại vất vả quá !
Ông Thấu tiến lại.

- À ko sao đâu , chỉ là chuyện cỏn con ! Anh xem con bé nhà tôi lại phiền đến con gái nhà anh kia kìa !
Bà Chu cười nói với ông Thấu.

- Ôi trời chỉ vậy thôi lại phiền đến chị rồi !
Ông Thấu cảm thán.

- Thôi để tôi vào đắp chăn cho 2 đứa nhỏ rồi chúng ta cùng về !

Nói rồi bà Chu đi vào phòng đắp chăn lại cho 2 con người ôm nhau ngủ say kia. Ba vị phụ huynh cũng ko còn gì đáng lo ngại nữa , họ quyết định về lại căn chung cư thuê gần bệnh viện để nghỉ ngơi sáng mai sẽ lại đến thăm Sa Hạ và Tử Du.

* Buổi Sáng , tại bệnh viện *

- Trời sáng rồi , em có định dậy không ?
Sa Hạ nhéo nhẹ chóp mũi của chú mèo còn say giấc gút trong lòng cô.

-  hư...em không muốn lắm...
Tử Du vùi đầu vào ngực cô chỉ muốn ngủ thêm nữa.

- Dậy đi , tôi dẫn e đi ăn sáng với ba mẹ ~
Cô nhẹ nhàng xoa xoa lấy đầu em.

- nhưng em ko dậy nổi...
Tử Du mè nheo cứ nằm lỳ mãi.

Thấu Kì Sa Hạ có chút yêu chiều muốn cho em ngủ tiếp nhưng bây giờ đã gần 8h rồi mấy ngày nay em đã chưa ăn gì thấy vậy cô cũng sót cục Du lắm chứ.

- Haizz nếu tôi không phải bị thương thế này thì tôi bế em đi cho gọn rồi ~
Yêu chiều vuốt tóc cục Du.

" Cạch "

- Ơ ba...con chào 2 bác ~
Sa Hạ lễ phép chào mọi người.

Ông Thấu và ông bà Chu cùng đi với nhau đến thăm cô , tay họ cũng mang đồ ăn tới cho 2 người.

- Con đã đỡ hơn chưa ?
Ông Thấu ngồi cạnh giường con gái mình hỏi thăm.

- Vâng con ổn rồi ba , bác sĩ nói đợi con hồi phục tập vật lý trị liệu 1 tuần có thể sẽ khỏi và ko để lại biến chứng gì ~
Sa Hạ thông báo tình hình cho mọi người.

- Vậy là tốt rồi , con nhớ ăn uống và uống thuốc điều vào !
Tay ông đưa cầm ra 1 hộp cháo còn nóng để lên cạnh bàn rồi dặn dò con gái.

- Dạ con biết rồi , mà ba với 2 bác ăn gì chưa ?
Sa Hạ nhìn qua ông bà Chu.

- À sáng chúng ta đi ăn sáng rồi , còn mỗi con với con bé đó thôi ! Cực cho con rồi cả tối qua nó có làm phiền con không ?
Bà Chu cười ngượng ngùng.

- Không cực gì đâu bác , vợ con ngủ ngoan lắm ~ em ấy chắc cũng phải mệt lắm cho nên ngủ rất say ~
Sa Hạ vừa nói vừa nhìn xuống em.

- Sa Hạ con lại ăn nói kì cục !
Ông Thấu thấy Sa Hạ gọi con gái nhà người ta là vợ rất vô tư nên liền nhắc nhở.

- Kệ đi mà sao này 2 đứa nó cũng sẽ về 1 nhà thôi , tôi lại có thêm đc 1 đứa con gái mạnh mẽ và đáng yêu nữa ~ Đúng không Hoạ Thiên ?!
Bà nhìn qua chồng mình.

- Ừm ừm đúng vậy !!!
Ông Chu vội vàng gật đầu.

- Thật sao ?! Bác đồng ý cho con lấy Chu Tử Du thật ạ !!!
Sa Hạ vui mừng , phấn khích nhìn ông Chu niềm nở.

- Là thật , bác không nói dối con ! Cũng do lỗi 1 phần của bác nên mới làm hại con cho bác xin lỗi !
Ông Chu nắm lấy đôi bàn tay Sa Hạ , ánh mắt hối lỗi nhìn cô.

- Không không ! Không có gì cả là do con tự nguyện thôi ! Bác đã tin tưởng giao em ấy cho con là rất cảm kích bác rồi ~
Cô vội bầy tỏ nổi lòng với ông Chu.

- Thôi được rồi , chuyện đã qua thì cho qua đi bây giờ đợi Sa Hạ khoẻ lại 2 nhà ta sẽ tổ chức cho 2 đứa 1 cái đám cưới thật lớn nhá ~ !!!
Ông Thấu cười lớn.

- Đúng rồi , phải vậy chứ ~
Bà Chu cũng bật cười theo.

- ơ...hửm ??? Sao mọi người lại ở đây cười vậy ?!
Lúc này Tử Du mới chịu thức dậy.

- Mọi người cười lớn quá làm vợ con tỉnh ngủ luôn rồi ha ~
Sa Hạ trêu chọc mèo nhỏ đang nằm trong lòng cô làm em ngại đỏ chín mặt.

- Vợ gì ở đây ? Ai vợ chị !
Em bật dậy đẩy cô ra , bỏ ra ngoài phòng vì tránh ngại.

- Ơ kìa nè !!!
Sa Hạ nhìn em luyến tiếc khi lỡ miệng.

- Con đó , giống ta quá ! Hồi đó ta cũng hay chọc mẹ con như thế haha !
Ông Thấu phì cười lấy tay gõ nhẹ lên trán con gái mình.

- Dạ con chịu ròi ~
Cô cũng gãi đầu cười khổ.

- Haha sau này Tử Du nó có thể còn dỗi con dài dài đó ~
Bà Chu cười tươi nhắc nhở Sa Hạ.

Cả đại gia đình cười lớn cùng nhau , khung cảnh cả 2 sui gia vô cùng hoà hợp và hạnh phúc biết bao.

* Mấy nay tui bận thi quá trời nên ra truyện trễ quá mong các tình yêu đừng dỗi nha !
Fic này còn 1 chap nữa sẽ end cùng với cái đám cười linh đình của Sa và Du nha 😘 🫶 *

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me