LoveTruyen.Me

Norenmin Tu Choi Nhe Nhang Thoi

VII} Là hạnh phúc, buông tay, tình vẫn đầy. Vì yêu, chẳng mơ thiên trường địa cửu.

Jeno bất đắc dĩ phải ngẩng đầu lên trong tư thế quỳ với đôi cánh tay bị trấn giữ bởi hai tên thuộc hạ của Jaemin, lúc tưởng chừng như đã sắp đánh mất đi sự tỉnh táo sau một hồi tận lực chống đối nhưng bất thành, thì những tiếng bước chân phát ra từ phòng tắm lại thu hút sự chú ý của cậu, chủ nhân của những tiếng bước chân ấy là Jaemin và Renjun, ánh mắt hắn nhìn cậu không gợn chút biến động, còn chàng trai đang ló dạng từ sau lưng hắn thì mang thái độ hờ hững vô hồn tựa như đang tiếc thương cho những con lạc đà Nam Mỹ đã phải hiến dâng bộ lông của chúng để mang đến cho anh một chiếc áo khoác ngoài, là thái độ giống hệt với lần đầu tiên cậu nhìn thấy anh trong hộp đêm, và hình ảnh đó chợt khiến Jeno nhất thời không kiềm chế nỗi giọng cười đắc ý:

"Bất kể anh có dùng thủ đoạn gì để thao túng tâm trí của anh ấy, thì sự thật vẫn cứ là sự thật, trái tim của Renjun thuộc về tôi, và tình yêu của anh ấy dành cho tôi sẽ không vì anh mà thay đổi..."

Renjun đau lòng nhìn xuống khuôn mặt người anh thương nay đã bầm dập toàn thương tích mà cõi lòng thì khốn đốn không biết nên làm gì để biểu đạt cho Jeno hiểu thấu suy nghĩ hiện tại của bản thân, chỉ đành nén tất cả những chua xót ấy lại trong cổ họng. Đồ ngốc, nói ra những lời khẳng định đó vào lúc này là động thái vô cùng thiếu khôn ngoan.

"Và trái tim của tôi cũng vậy, sẽ mãi mãi chỉ thuộc về anh ấy--"

"Jeno!"

Renjun hốt hoảng định lao đến khi Jaemin đột ngột cắt lời Jeno bằng cách vung chân đạp thẳng vào mặt cậu khiến Jeno phải bật ngửa ra sau, nằm sõng soài dưới nền nhà, nhưng một bàn tay của hắn đã tinh ý giữ anh đứng lại. Renjun có thể cảm nhận được từ lực siết quanh cổ tay của mình, chuyện ngưỡng chịu đựng của Jaemin đã sắp chạm đến giới hạn, anh sốt ruột nuốt nước mắt, hiểu được rằng chỉ có khẩn trương đưa Jeno rời khỏi tầm mắt của Jaemin thì mới mong trì hoãn được cơn thịnh nộ của hắn, anh cần phải hành động thật cứng rắn và dứt khoát để bảo đảm an toàn cho người mình yêu.

Dù Renjun biết việc này rồi sẽ làm tan nát trái tim cậu.

"Mày lì đòn đấy."

"Nhưng mày không bất tử đâu."

Jaemin ra hiệu cho hai tên thuộc hạ của hắn nắm lấy tóc của Jeno để ngửa đầu cậu lên, sau khi cậu vẫn lộm cộm chùi máu mũi bò dậy và nở cho hắn thấy một nụ cười khiêu khích trông cực kỳ chướng mắt.

"Đủ rồi đấy, chẳng phải anh bảo chuyến bay về Hàn sắp cất cánh rồi sao?"

Renjun kéo cổ áo choàng bó sát hơn vào cơ thể rồi giả vờ cất giọng thờ ơ, ngay khi đôi mắt của anh và cậu giao nhau, Renjun liền nhếch mép cười khinh thường, nâng tay cởi bỏ chiếc nhẫn bạc ngay trước sự chứng kiến của Jeno.

"Đừng ở lại dây dưa với thằng nhóc này nữa, phí thời gian quá đi."

Jeno ngơ ngác nhìn món trang sức vừa bị thẳng thừng ném xuống đất hiện đang nằm lăn lóc trong tầm mắt, nửa còn lại của vật tượng trưng cho sự gắn kết vĩnh hằng đó vẫn đang nằm gọn ghẽ và nín lặng trên bàn tay đang vo chặt lại của cậu.

"Thê thảm thật, tôi nghĩ sự sống bây giờ đối với cậu ta còn đau khổ hơn cái chết đấy, bởi vì tên ngốc này thực sự rất yêu tôi."

"Renjun... Renjun! Anh đừng sợ! Em sẽ không thất hứa đâu! Em sẽ không bao giờ vì tính mạng của mình mà phủ nhận tình cảm dành cho anh! Không bao giờ!"

Renjun trào phúng bật cười chế nhạo, vo chặt mười ngón tay đang chôn sâu trong túi áo khoác để kiềm nén nước mắt của chính mình, đương nhiên là anh biết Jeno sẽ làm vậy, Jeno có thừa bản lĩnh để làm vậy, nhưng anh thì không thể, cậu hiểu mà phải không? Lý do buộc anh phải chối bỏ tình cảm của mình dành cho cậu, là bởi vì anh cũng muốn thực hiện lời đã hứa.

Anh sẽ bảo vệ cho cậu, bằng mọi giá, sẽ bảo vệ cho cậu, dù có phải tự tay bóp nghẹn trái tim của chính mình.

"Sợ à? Tại sao tôi lại phải sợ kia chứ? Tôi đang ở cạnh bên người đàn ông quyền lực của mình, một người luôn sẵn lòng chiều chuộng tôi hết mực, một người có đủ khả năng lo cho tôi được sống đời nhàn nhã, vô tư, không còn phải chật vật từng ngày trốn chui trốn nhủi, không còn phải ở trong cái ổ xập xệ rách nát này..."

Renjun bĩu môi chê bai và đảo một vòng mắt nhìn khắp căn phòng trọ, chưa gì đã bắt đầu thấy cay cay nơi sống mũi, thừa biết mình rồi sẽ thấy rất nhớ nơi này, nơi cuối cùng anh được ở trong vòng tay dịu dàng của Jeno.

"Nếu còn phải tiếp tục bị mắc kẹt với một kẻ không có tiền đồ như cậu, tôi mới thấy hoảng sợ!"

Đôi mắt của Jeno trân tráo nhìn xuống trong cơn ngỡ ngàng khi Renjun phũ phàng nhấc bước và đạp bàn chân trần của anh xuống chiếc nhẫn trên bàn tay của cậu.

"Sao nào? Đang cảm thấy hụt hẫng lắm đúng không? Đều là lỗi do cậu cố chấp thôi, thằng ngốc, tôi đã chẳng cảnh báo cậu ngay từ những ngày đầu, rằng đừng có đeo bám tôi, đừng có trông mong gì ở tôi. Vậy mà cậu nhìn chính mình đi, cương quyết níu kéo dai như đỉa, để rồi nhận lại được gì? Lún càng sâu chỉ càng thêm đau khổ, cứ sống tráo trở như tôi này, chọn lựa bên nào có lợi cho bản thân ấy."

Renjun đã định sẽ vươn tay xuống để nâng cằm Jeno lên, bởi vì anh đang tha thiết muốn được chạm vào cậu cho một lần sau cuối, thế nhưng Jeno lại bất ngờ ngước mặt lên nhìn trực diện vào đôi mắt của anh, như thể muốn truy lùng cảm xúc thật của Renjun ở sâu bên trong chúng, khiến anh buộc lòng phải buông bỏ tham vọng của mình để gấp rút né tránh đôi mắt cậu trước khi chúng khiến Renjun bị dao động.

"Đi thôi Jaemin, tôi lạnh rồi, ở trong xe có sẵn quần áo không?"

"Em không có quần áo ở đây sao?"

Renjun hốt hoảng nhìn lên Jaemin khi hắn choàng cánh tay quanh hông anh và ôn hòa nhìn xuống anh cùng với một nụ cười dò hỏi, ở tại góc độ chỉ có hai người họ trông thấy, ánh mắt bộc lộ khí thế bạo tàn của hắn đang khóa chặt anh lại nơi ngưỡng cửa căn phòng trọ, tuyệt đối chẳng thương tình buông tha trừ phi anh tiếp nhận thử thách. Renjun cúi gầm mặt che giấu nỗi khổ tâm, lòng hiểu rõ điều mà Jaemin đang chờ đợi, rồi gồng người cắn chặt lấy vành môi để gắng gượng bật lên một điệu cười giễu cợt:

"Cái đống đồ cũ mèm ấy hả? Tôi không cần!"

Lúc bấy giờ Jaemin mới ưng ý nở một nụ cười, hài lòng di dời tầm mắt thả cho Renjun được tiếp tục bước đi, anh vừa tách khỏi vòng tay của hắn để ngồi vào trong xe thì liền dùng sức gắt gao đóng mạnh cửa chứ không mở lối cho người còn lại cùng vào, thế nhưng gã đàn ông nham hiểm ấy vẫn rất điềm đạm thả bước thong dong đi vòng sang bên cạnh, dù sao thì bọn thuộc hạ của hắn cũng đã nhìn tới quen mắt cảnh tượng hắn chọc cho Renjun giận dỗi la hét rồi lại bình thản hất mặt sai mấy gã đi thu dọn tàn tích, hiện trường lúc này ít ra vẫn đỡ huyên náo và bừa bộn hơn hẳn so với những nơi khác.

"Đồ phản bội, còn dám ở ngay trước mặt tôi mà rơi lệ vì thằng nhóc ấy sao?"

Jaemin lạnh lùng xoay cằm Renjun về phía hắn rồi nhướn mày tỏ ra kinh ngạc khi nhìn thấy anh đang bật khóc trong nhẹ nhõm vì rốt cuộc cũng đã có thể kiềm chế được nước mắt ở trước mặt Jeno.

"Mau nín đi, đừng để gã đàn ông đã nuôi em lớn khôn phải chứng kiến em mềm yếu trước một thằng nhóc nhẹ dạ cả tin."

Renjun đau khổ gạt tay Jaemin xuống khỏi cằm của anh, quay mặt oán hờn đưa mắt nhìn chằm chằm ra bên ngoài cửa kính xe, không hồi đáp lại dù chỉ nửa lời, cũng không có chút biểu tình phản ứng khi Jaemin choàng lên người anh thêm một tấm áo khoác nữa.

"Em không cần phải phiền lòng lo lắng, nó đâu dính phải thương tích gì nghiêm trọng, vẫn thừa sức tự tìm được cách để quay trở về Thụy Điển."

Dĩ nhiên Jaemin không hề muốn rộng lượng tha mạng cho Jeno, thế nhưng nếu việc để cho cậu ta được sống có thể đổi lấy sự khuất phục hoàn toàn của Renjun trong suốt phần đời còn lại, thì hắn vẫn sẽ cam tâm gạt đi cơn ghen tuông nhất thời của mình và để yên cho thằng nhóc ấy được tiếp tục tồn tại, bởi từ giờ sẽ chẳng còn trở ngại nào đe dọa đến sức chịu đựng của Jaemin nữa, khi mà Renjun rồi sẽ vì an nguy của Jeno mà ưng thuận tuân theo mọi yêu cầu từ hắn, sẽ không còn nữa những mối tình một đêm, không còn nữa những chuỗi ngày trầm mặc sống âu lo vì không biết nhân tình bé bỏng của hắn hiện đang làm gì ở bên ngoài, liệu có ngoan ngoãn tự giác quay trở về hay sẽ ép hắn phải đến tận nơi để tìm người...

Và suy nghĩ về những điều đó khiến Jaemin không thể ngăn nụ cười khoái chí của chính hắn đừng tràn ra khỏi vành môi. Trái tim của Renjun giờ đã không còn thuộc về hắn, thì đã sao chứ? Nó vốn dĩ đã rời xa Jaemin từ rất lâu trước đây rồi, nhưng sớm thôi, hắn sẽ lại có được nó trong lòng bàn tay hệt như hắn đang thô bạo giữ chặt lấy bàn tay chủ nhân của nó trong lúc này, bởi vì ngay sau khi rời khỏi cái khu ổ chuột tồi tàn mà chẳng mấy ai thèm quyến luyến nhớ nhung, Jaemin nhất định sẽ không ngừng lấp đầy Renjun bằng mọi thứ hắn có, cho tới khi trong anh chẳng còn sót lại một khoảng trống nào để lưu giữ bất cứ thứ gì thuộc về một ai khác ngoài hắn nữa.

"Nếu em dám lén lút nuôi ý định liên lạc lại với thằng nhãi đó dù chỉ bằng một tin nhắn, thì cam đoan với em, tôi nhất định sẽ khiến nó phải sống cảnh tàn phế suốt cả đời."

Jaemin hạ thấp người đặt một nụ hôn say đắm xuống khóe môi của Renjun, và lập tức nếm thấy vị mặn của nước mắt trên đầu lưỡi, Renjun vẫn đang nghẹn ngào rơi lệ trong căm phẫn khi anh câm nín dán chặt mắt nhìn lên khung cửa sổ của căn phòng trọ, thứ đang chầm chậm khuất xa dần khỏi tầm mắt của anh vì chiếc xe hơi đang bắt đầu lăn bánh rời đi.

Trong tâm trí Renjun, những âm điệu du dương của bài hát mà Jeno đã bật trong lần cuối cùng cậu khiêu vũ với anh vẫn như đang còn vang vọng ở bên tai, dù hình ảnh hai người họ đang ôm thật chặt lấy nhau và cùng đung đưa theo tiếng nhạc giờ đã chỉ còn là hồi ức, là phần kỷ niệm quá khó để nhạt phai mà rồi cũng sẽ giống như đoạn giai thoại chứa đựng dáng dấp của cậu trai chung tình ấy, kể cả khi mai sau trái tim Renjun có bất đắc dĩ phải lãng quên mất thứ tình cảm đã từng một thời mãnh liệt này, anh tuyệt đối cũng sẽ không bao giờ để cho đoạn giai thoại nồng nàn hạnh phúc đó bị xóa nhòa.

♪ Về đây em tìm về quá khứ, đã cho đôi ta mộng mơ. Về đây em một trời như thơ, sẽ cho ta những kỷ niệm xưa. Tình còn nhiều tha thiết, và đời một màu xanh biếc, chắc em không nỡ lòng ra đi ♪



------- [ HẾT ] -------

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me