Slug
["your wish is my command"]
Gấp gáp mở cửa, Kim Taehyung không kiểm soát được sức mạnh của bản thân vô tình tạo nên tiếng động như thể miếng gỗ mỏng manh đó sắp bị anh đập cho rớt ra vậy.
Chỉ là dù thế thì cũng không trách được anh ấy. Park Jimin ngồi bó gối trong góc giường như mèo con bị bỏ rơi chỉ biết chăm chăm mắt chờ anh về thì Kim Taehyung biết phải làm sao đây?
- Đứa nhỏ này, sao càng lớn lại càng không nghe lời thế?
Kim Taehyung thở hắc ra một hơi rồi xoay lưng khoá cửa phòng lại. Tiến tới chỗ giường của Park Jimin ngồi xuống cạnh cậu ấy. Anh không biết nói gì tiếp, chỉ biết ngồi nhìn cậu im lặng như thế thôi.
Chứ làm gì được bây giờ? Có nói người cũng không nghe.
- Tôi cũng chẳng tự chủ được ý nghĩ và cảm xúc, anh đòi hỏi gì chứ...
- /.../ Ăn trưa chứ? Là món em thích mà?
Kim Taehyung cố mang sự tích cực vào cuộc trò chuyện bằng cách nhắc đến thứ có thể khiến người kia vui, nhưng dường như là nó chẳng giúp được gì mấy cả.
Park Jimin níu tay anh, thể hiện rõ em "cần" nhiều hơn thế.
- Sao vậy?
Để yên tay mình, không đáp trả em, cũng không từ chối em, Kim Taehyung như thường lệ vẫn là muốn được thấy rõ bản chất của Park Jimin hơn quản lý hành tung của cậu ấy. Anh muốn biết cậu thực sự nghĩ gì, sẽ hành động ra sao khi không có sự tác động của bất cứ ai, anh muốn chính cậu nói ra cho anh nghe những suy nghĩ đang diễn ra trong lòng mình.
- ...
- Sao thế?
Thấy người kia cứ im lặng mãi không chịu nói, Kim Taehyung lại gặng hỏi lần nữa.
- Anh nói sẽ dỗ tôi mà... quên rồi sao?
Nghe người nhỏ hơn nói, Kim Taehyung liền không nhịn được nụ cười trên khoé môi, anh bây giờ mới đáp lại lời ngỏ của Park Jimin mà đan tay cậu ấy. Đường đường là sếp nhưng giờ phút này lại cúi đầu tự nhiên đến thế chỉ để xem được biểu cảm của người nhỏ hơn.
- Vậy tôi làm gì được cho em đây?
- Mong muốn của em sẽ là mệnh lệnh của tôi.
- Có thể nói đấy.
Kim Taehyung dịu dàng nói với Park Jimin, vẫn là ngữ điệu đó của anh, không quá ngọt ngào nhưng cũng không hề nhạt nhẽo, hoàn toàn là kiểu sẽ khiến cậu ấy động lòng.
- Chẳng muốn gì hết. Không dám muốn gì từ anh nữa hết...
Park Jimin vừa mân mê bàn tay lớn hơn đang đan vào tay mình vừa nói tiếp, giọng nói nho nhỏ như chỉ muốn cho một mình anh nghe được:
- Tôi may mắn lắm mới gặp được anh, có anh ở bên cạnh đã là quá nhiều rồi...
Lang thang không có đường sống thì được anh mang về, cô độc không có nơi nương tựa thì được anh nâng đỡ; Kim Taehyung đối với Park Jimin mà nói chẳng khác gì là đấng cứu thế cả.
- Mới một tháng thôi mà em bé tôi nuôi lại trưởng thành được tới mức này rồi.
Đối với những lời của Park Jimin, Kim Taehyung không phản đối cũng không đồng ý. Như đã nói trước đó, anh thật sự chỉ quan tâm đến những gì cậu ấy nghĩ, chứ không phải bản thân. Cậu nói vậy thì anh biết vậy, anh ở đây đễ dỗ dành em của mình, không phải để phán xét người đúng hay sai.
- Lúc này mà anh còn nói đùa được sao?
- Không nói đùa. Nếu là trước đây tôi sẽ cảm thấy thật nhẹ nhõm khi đứa nhóc suốt ngày láo toét đi đánh người được trưởng thành đến như vầy, nhưng bây giờ khi nó xảy ra rồi thì thú thật tôi có hơi nuối tiếc đấy.
- Nuối tiếc cái gì... Tôi thời điểm đó anh nói một-cãi đến mười. Chẳng phải rất đáng ghét sao?
Vẫn mân mê cảm nhận hơi ấm mà cái đan tay mang đến, Park Jimin lại thủ thỉ nói với Kim Taehyung.
- Phải, khá đáng ghét, cũng làm tôi đau đầu rất nhiều.
- Nhưng nếu em có không nhận ra, Jimin của lúc đó không hay mang chuyện người lớn ra suy nghĩ, và tôi cũng là vì thích bản năng tự do đó của đứa nhóc, nên mới chấp nhận cho nó ở lại gần bên mình.
- Anh thích tôi như thiếu gia hống hách cảm thấy không vui liền vung tay đánh người hả?
Park Jimin khẽ khúc khích, những lời của Kim Taehyung thật sự vẫn như mọi khi chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng cậu.
- Nếu tôi nói "ừ" thì chắc sẽ điên lắm đây.
- Phải đó, có lần tôi còn đánh cả Jungkook khi thằng nhóc vào can mà. Anh thích thì cũng lạ lắm đấy.
- Jungkook bị đánh cũng không sao. Dù gì thì khi tôi bước tới em chẳng ngoan ngoãn trở lại. Chung quy vẫn rất biết giả vờ nghe lời.
Kim Taehyung giữ nguyên tay đan tay với Park Jimin kéo cậu ấy lại gần sát bên mình, đặt người ngồi gọn trong lòng, lại vòng tay còn lại qua ôm lấy eo nhỏ mềm mại.
- Anh thật sự nghĩ tôi rất ngoan sao?
Ngồi yên vị trong lòng người lớn hơn, Park Jimin nhỏ bé ngước mặt nhìn anh, vô cùng tự nhiên để người ôm lấy mình, vẫn tiếp tục câu chuyện đang nói dang dở.
- Ừ. Em không ngoan sao?
- Tôi không phải dạng biết nghe lời đâu. Chưa ai nói vậy bao giờ cả.
- Vậy à? Tôi thấy em rất biết nghe lời mà.
- Anh thấy thế là phải rồi. Bởi vì tôi chỉ cố tình ngoan với mỗi anh thôi.
- Ừ. Cảm ơn em.
- Anh cảm ơn cái gì chứ? Linh tinh chết đi được.
Park Jimin lại theo thói quen nói lời phủ nhận sự thật khi cậu đang ngại ngùng.
- Chưa có ai thương tôi bằng em đâu em bé.
- Nên tôi muốn cảm ơn thật mà...
- /Ngay cả cha mẹ anh ấy cũng.../
- Ừm. Anh nói được thì là được đi.
"Anh nói sao cũng được hết, tôi cái gì cũng không phán xét anh."
- Ăn trưa nhé? Tôi cũng bắt đầu đói rồi.
- Ừ.
- "Dạ."
- Dạ.
Như lời đã nói: "Em chỉ cố tình ngoan với mỗi anh thôi."
:leehanee
simple love 🤍
Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me