Tam Drop Dn Jjk Bsd Xac Dinh Toa Do
Lời nhắn của tác giả:Tôi đang cố gắng làm mỗi chương là một câu nói deep gì đó. Nghe thì hay thiệt nhưng kiếm cái khớp với chap hay tiêu đề thì khó khỏi bàn 💀Mà khó quá thì gắn memes vậy 💀
_________________________________________
_________________________________________
_________________________________________
Kokichi lúc này đang chăm chỉ tìm kiếm một công việc làm bán thời gian cho bản thân. Đi không bao lâu thì trời đổ mưa, Kokichi đành trú mưa tại một cửa tiệm tạp hóa. Chủ tiệm là cặp vợ chồng lớn tuổi, trong thời gian trú mưa, Kokichi tiến lại làm quen đồng thời hỏi han về những nơi cần nhân công quanh đây, cặp vợ chồng hòa nhã trả lời Kokichi. Bỗng có một thiếu niên ăn mặc giống thám tử, cầm ô tiến lại mua đồ, theo sau là một nữ sĩ có kẹp tóc hình con bướm. Thiếu niên cầm ô nhìn thấy cậu thì mở lớn đôi mắt, Kokichi công nhận đây là đôi mắt màu lục đẹp nhất cậu từng thấy. Sau đó cậu thiếu niên nhắm lại đôi mắt, nở một nụ cười tựa như tìm thấy món đồ chơi mới. "Nè nè, nếu ngươi đang cần việc làm đến vậy, sao không thử đến [Văn phòng công ty thám tử vũ trang] thử việc đi?"Nữ sĩ đi theo rất bất ngờ song lại xem như chuyện thường tình. Còn Kokichi lúc này thì đặc biệt dè chừng cả hai người. "Kia tôi sẽ xem xét sau, cảm ơn ý kiến của cậu""Hứ! Ngươi chính là không có ý định đến đâu. Trinh thám vĩ đại Ranpo đây đã mời thì ngươi bắt buộc phải đến!""Gì chứ! Đã phát hiện rồi thì tôi cũng chẳng cần diễn, như ý lúc nãy, tôi sẽ xem xét sau" Kokichi cất tông giọng không mấy phấn khởi nhưng hứng thú rõ rệt với thiếu niên tên Ranpo kia. "Hứ! Cái này kẻ nhát gan" Ranpo xù lông, Ranpo tạc mao rồi. "Hứ! Cái đồ trẻ con" Kokichi cũng xù lông đáp trả. Ranpo và Kokichi giờ đây như hai chú mèo xù lông giương nanh vuốt với nhau. Vị nữ sĩ đi theo chỉ biết nín cười nhận túi bánh kẹo. Sau cùng Kokichi cũng theo cả hai đến [Văn phòng công ty thám tử vũ trang] và tất nhiên là được nhận, không chỉ vậy còn có các đãi ngộ như bao ăn bao ở cho Kokichi. Vậy là Kokichi bỏ ý định ở ghép với Hiyori, nhưng không vì thế mà Hiyori thoát được khỏi nanh vuốt của Kokichi. _________________________________________Trời cứ mưa như trút nước che lấp bầu trời đêm, Hiyori đứng trước phòng dự khảo tự cảm thán bản thân. 'May mắn là nộp bài kịp nhưng giờ mình không có chiếc ô nào để về nhà, chẳng lẽ phải đứng đợi ở đây tới khuya luôn sao?'Ông trời đã rũ lòng thương, tầm độ nửa tiếng thì cơn mưa dừng hẳng. Hiyori đi về nhà với tâm trạng hân hoan. Hôm nay, vị chú linh kia im lặng một cách lạ thường.__________________________________________________________________________________
Thú thật tôi nhiều khi quên mất bé bi Kokichi bản chất vẫn luôn lương thiện. Em bé nói dối nhiều quá thành ra cứ thở câu nào tôi tin câu đó. 🥴Đây nên gọi là tin người quá đáng hay thiếu nghị lực? 🥴Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me