LoveTruyen.Me

Van Duyen An Em Tu Cai Nhin Dau Tien Cover



Đưa tiễn Leo xong, cả bốn cùng bước ra ngoài, mới thấy có người hớt hãi xuống taxi chạy đến, bóng dáng cao lớn hấp tấp đầu tóc chưa chải, nhưng gương mặt vẫn góc cạnh, có phần "điển trai".

- Ủa Mina.

- Chào mọi người... À Leo...Leo đi rồi hả? - Thấy mọi người bước ra Mina dường như đã đoán được, đôi mắt chùn xuống, gương mặt rắn rỏi rũ buồn.

- Sao tới trễ vậy? - Mâu Thuỷ tiếc thay Mina, vỗ vai hỏi.

- Hôm qua lại có vụ án mới, em khám nghiệm hiện trường đến sáng nên ngủ quên. - Mina thở dài, đúc tay vào túi quần luyến tiếc, có cảm giác một dòng cảm xúc như cơn gió vừa sượt qua bàn tay.

Ngoài kia, một chiếc máy bay cất cánh lao vút lên bầu trời.

Ừ thì, nếu có sớm hơn nữa cũng vậy thôi, chẳng xa hơn được gì, vốn cánh duyên mỏng khó trách tìm không sâu.

Mọi người rời sân bay, quyết định theo ý Mâu Thuỷ đến quán ba mẹ nuôi mời Mina một bữa thịnh soạn coi như cảm ơn.

Hai người họ mừng lắm, lăn tăn tiếp chuyện, lâu lắm cả nhà mới đông vui đoàn tụ.

- Vân à, con coi Thuỷ sắp có con rồi kìa, hai đứa tính sớm đi. - Mẹ nuôi trong bữa ăn nhắc lại chuyện này, chuyện sáng nay bà Kim đã nhắc, chắc đã quen nên Kim Duyên không bị sặc cơm nữa, cô bình lặng ăn miếng cá hấp chị vợ vừa gắp vào chén mình.

- Từ từ đi mẹ, người ta già rồi nên gấp gáp chứ hai tụi con còn trẻ. - Khánh Vân ngẩng lên trả lời, bao giờ trong lời nói cũng có móc câu, đá đểu hai người bên kia.

- Nè, chứ không phải em sức khoẻ kém sao? - Mâu Thuỷ không vừa, cả bàn cười rần rần.

- Ờ, phải ha, sức khoẻ em hơi kém, chắc phải cố gắng luyện tập thêm nhiều mới được, vợ em có hõm lưng đặc biệt mà không tận dụng hơi kém nhỉ? - Khánh Vân làm ra vẻ khiêm tốn, đưa đôi mắt ẩn ý lướt qua cô.

Kim Duyên đang ngậm miếng cá, muốn phun ra cũng không được đành gượng lại nuốt vào, miếng cá to vừa trôi qua cổ họng được một phen rát bỏng cổ, trào nước mắt. Hết chuyện đùa sao đem mấy chuyện này ra đùa??? Gì mà luyện tập thêm? Gì mà sức yếu? Nếu con người vô độ này như vậy là yếu sức, vậy khi sung sức thì mình sẽ ra sao?

Ôi thật điên đầu! Ơ thôi thôi, không được tưởng tượng! Kim Duyên, ăn đi, đừng tưởng tượng chuyện đó ở đây.

Bữa ăn trôi qua trong vui vẻ, mỗi người một câu mà mâm cỗ to sạch nhẵn. Ăn hăng nhất là Mina, cái mặt buồn buồn như bị thất tình từ lúc rời sân bay, mà ăn như máy tuốt lúa, ăn như trút đau khổ vào đồ ăn, cũng may ít khi thất tình, chứ nếu liên tục như vậy chắc sở cảnh sát sa thải mất.

- Đúng vậy đó chị Duyên, bác hai bên nhà mong cháu lắm rồi đó, liệu kiếm một đứa cho vui nhà vui cửa. - Mina lên tiếng, rồi đứng lên vươn vai. - Oáp, no quá, thôi em về sở cảnh sát, còn nhiều việc lắm. - Mina lấy áo khoát cáo từ về trước.

- Ờ, thôi về đi, Ly à, đi dạo không em? - Mâu Thuỷ âu yếm véo má vợ cưng chiều, từ ngày trở về, Mâu Thuỷ càng nâng niu nàng hết mực.

- Đúng rồi, vận động nhiều một chút sẽ dễ sinh đó con. - Mẹ nuôi cổ vũ.

- Dạ vậy cũng được. Kim Duyên với Khánh Vân cũng đi chung nha. - Hương Ly mỉm cười rủ rê.

Kim Duyên cười nhẹ định lên tiếng liền có người chặn trước.

- Thôi hai người đi đi, tụi em có việc rồi, với lại tụi em cũng không muốn làm bóng đèn đâu. - Khánh Vân nắm bàn tay cô ấn xuống mặt ghế ghì lại ngăn cản vợ đồng ý.

- Vậy sao? Em cũng biết điều vậy à? - Mâu Thuỷ ngờ vực nheo mắt.

- Dĩ nhiên, tụi em sẽ tự đi dạo. - Khánh Vân làm ra vẻ mặt trong sạch quân tử rất tự nhiên, dù người ta muốn cản cũng không có lý do, dù lờ mờ nhận thấy trong đầu óc đó âm mưu một chuyện khác.

Ừm, đã hứa là luyện tập rồi mà! Kể ra thật sự bức rức trong người, về mấy ngày vợ bị bệnh nằm bẹp trên giường, hôm nay Kim Duyên đã khoẻ, đương nhiên phải dành chút thời gian "thư giãn" chứ. Có một dạng năng lượng nào đó cần được giải phóng gấp, nếu không sẽ nổ tung mà chết mất.

- Mina ơi! - Kim Duyên nhìn ra cửa kính thấy Mina đã ra xe bỗng cất tiếng gọi theo.

Mina khựng lại, cô mỉm cười chào mọi người rồi bước ra chỗ cô em thì thầm gì đó...

Khánh Vân đứng cùng mọi người trong này chọc ghẹo thêm vài câu, cũng nhanh chóng đi ra chỗ vợ, chia nhau ra về.

- Mình đi đâu? - Kim Duyên hỏi chị vợ khi đã yên vị trong xa, chỉ có hai người.

Khánh Vâb dường như không chú ý lắm, cười nhẹ không nhìn cô, tay đều đều đảo volang.

- Về nhà.

...

Khánh Vân cố tắm thật nhanh để ra ngoài, chợt nhận ra khi mình nóng lòng thì thời gian chờ đợi càng lâu lắc hơn, lúc nãy đã đợi Kim Duyên tắm lâu ơi là lâu, không chịu cho mình vào cùng, khi được ngắm cô bước ra mỏng manh trong chiếc đầm ngủ gợi cảm, máu nóng hừng hực vẫn chưa được chạm vào, bị đẩy đi tắm. Thật khiến người ta điên tiết.

Thôi thôi không sao, mọi chuyện điều có thể bỏ qua, đêm còn dài, không nên quá hấp tấp mất vui. Bên ngoài đang hứa hẹn những điều thú vị mòn mỏi đợi mong, khao khát thèm thuồng...

Nhếch môi một nụ cười tà đạo, chỉ quấn chiếc khăn tắm ngang ngực, ngắm mình trong gương, xem ra cũng quyến rũ lắm chứ bộ. Lấy thêm chút nước hoa xoa vào vùng gáy gợi cảm, Khánh Vân hồi hộp mở cửa bước ra.

- Xong rồi vợ, relax thôi... - Khánh Vaba hí hửng bò lên giường, từ từ tiến tới chỗ cô đang trong chiếc đầm ngủ mỏng manh dựa lưng chờ đợi.

- Từ từ... Em có quà cho chị. - Kim Duyên buông cuốn tạp chí, cong cánh môi hờ hững nụ cười bí ẩn làm người kia vừa tò mò vừa thấy thú vị. - Đợi một chút. - Kim Duyên dùng hai ngón tay đặt nhẹ lên cánh môi đang thèm thuồng của Khánh Vân, chặn lại một cách khiêu gợi.

Được, kiên nhẫn, kiên nhẫn... Thêm một chút nữa thôi chắc không thể kiềm lòng được mà đè cô xuống, không thèm quá cáp gì luôn.

Cô bước đến tủ lạnh trong phòng, lấy chai rượu nhẹ đem đến giường.

- Gì đây mợ ba? - Khánh Vân nôn nóng muốn đứt ruột mà còn thấy thái độ từ tốn này, muốn bức chết mình chắc?

Cô rót ra hai chiếc ly trên đầu giường, cầm lên một ly, còn một ly đưa cho Khánh Vân.

- Uống một chút cho nóng người. - Kim Duyên thì thầm, chậm rãi dịu dàng trái ngược ai kia, cô nhấp nhẹ một ngụm rượu.

Uống gì mà uống chứ? Không cần uống cũng nóng sẵn rồi. Khánh Vân tu ực một cái hết cả ly, quăng bừa chiếc ly không xuống luôn định xong vào vồ lấy cô. Nhưng lần nữa bị ngón tay Kim Duyên chặn lại ở môi.

- Chị gấp gáp quá vậy. - Cô ngửa cổ uống một ngụm rượu lớn, rồi đặt lên môi Vân một nụ hôn cho ai kia đỡ trông mong.

Chất lỏng nồng nồng chát chát chảy vào khuôn miệng Vân nhẹ nhàng. Đáng lẽ vì hành động này mà hăng máu hơn, nhưng thật hiếm khi cô trở nên phóng túng dám chủ động, nên có người ngây ngất đứng hình, ngoan ngoãn nuốt hết rượu được truyền qua.

- Chị có nhớ đã từng cho em uống rượu kiểu này không? - Hơi rượu dư lại theo lời nói thì thầm của Kim Duyên lang đến, khiến Khánh Vân có chút say, có chút mê đắm lâng lâng. Gật gật.

Nhớ chứ, dĩ nhiên là nhớ! Lần đầu tiên, lần đầu xuất hiện trong phòng làm việc của Kim Duyên, đã từng cho cô uống rượu như vầy, kể cả lần uống thuốc huyền thoại ấy nữa.

- Vậy, em muốn gì? - Khánh Vân nhếch môi cười đểu vương.

Bánh Bao của mình hôm nay uống nhầm thuốc gì đây? Quá lắm rồi. Bất chợt cảm nhận một cái xoáy người, Khánh Vân bị đẩy mạnh một cái ngã xuống nệm, ai đó nhẹ nhàng trườn lên trên, yểu điệu diễm lệ...

- Chị nợ em nhiều lắm đó, hôm nay em sẽ đòi lại hết. - Cô ngọt ngào thì thầm rót mật vào tai, làm ai đó mềm nhũn, tan thành nước.

Khánh Vân nhíu mày, sững lại vài giây rồi cơ mặt giãn ra cực độ. Á à, thật thú vị, đòi sao? Đòi hết, ôi, nghe thôi đã muốn chảy máu mũi, nếu đòi hết chắc phải ba ngày ba đêm. Í, được, được...

- Haha... Ý là hôm nay em sẽ trèo lên trên? - Khánh Vân thích phú lẫn phấn khích, hỏi cái con người đang cố gắng "lật đổ chế độ thụ", nằm trên người mình, vuốt ve khuôn ngực mình.

Em lầm rồi, không phải cứ hễ nằm trên là giành được thế chủ động đâu nha.

- Đúng vậy, hôm nay em chủ động lên trên, chị có thích không?

Câu nói phóng túng nhất mà Khánh Vân được nghe từ chính miệng cô nói, thần kinh bây giờ bắt đầu kích động, nhưng lại dị thường phấn khích, nghe hay đó, để xem em làm được gì?

Không ngờ có lúc Kim Duyên trở nên phong tình thế này, trước đây đã có lần nghĩ tới chuyện cô ấy chủ động, nhưng suy nghĩ đó nhanh chóng bị vứt xó vì em bé này của mình da mặt quá mỏng.

Bây giờ, giấc mơ thành sự thật, mà khi thành sự thật còn làm thần kinh mình kích động, mê hoặc hơn bội phần.

- Come on baby.

- Tốt lắm, em có cái này tặng Vân.

Cô rướn người lấy một chiếc hộp rất đẹp trên tủ đầu giường đưa cho chồng.

Khánh Vân cười thích thú, quà cáp nữa chứ, cô vợ hôm nay bày nhiều trò thế là để chiều mình sao? Ôi, xem ra em rất biết phong tình nha, liền mở ra, sau đó ngỡ ngàng khó hiểu, cầm món đồ trong hộp đưa lên lắc lư.

- Gì đây vợ?

- Không phải Vân rất thích đi tù sao? Tặng Vân cái này coi như em giam giữ Vân cả đời, cầm tù luôn nha. - Cô cong môi tà khí bay tứ tung, lấy chiếc còng sắt từ tay Khánh Vân, tra vào hai cổ tay con người đang bận ngơ ngác nằm dưới, rồi móc luôn vào thanh giường, khoá hai tay lên đầu.

- A! Ê ê, chơi gì kì vậy vợ? Ê, vậy sao làm ăn được gì?

- Đã nói tối nay em chủ động mà, chị đâu cần làm gì. - Kim Duyên lả lơi rê ngón tay lên khuôn mặt đẹp của người bị còng chặt vào giường, đánh đổ mọi phòng bị của người ta bằng sự uỷ mị nhu mì vốn có.

Khánh Vân nghĩ ngay là trò mới, thật ngây ngất, liền cười ha hả thích thú. Không ngờ em trở nên bạo dạn như vậy cũng rất đáng yêu, dù chưa biết là phước hay là hoạ, nhưng hành động thái độ và lời nói này làm cả cơ thể mình rung động, hừng hực, râm ran...

Thì ra lúc chiều thì thầm với Mina là để mượn đồ chơi mới này đây.

Cô cúi xuống hôn phớt lên môi Khánh Vân một cái, người kia rướn người đón nhận sự chăm sóc nhẹ nhàng này, bàn tay cô thong thả trượt dài xuống, mơn man cởi chiếc khăn tắm quấn hờ hững trên cơ thể mát lạnh của Khánh Vân.

- A! Come on baby. - Có ai đó ngày càng thích thú sự chăm sóc tận tuỵ này, vợ ơi, em có thể giết người không cầm hung khí thật đó.

Bây giờ, cơ thể Khánh Vân trống trơn, tay bị còng vào đầu giường. Cô kề mặt sát mặt để hơi thở quyến rũ quấn quýt gần gũi hết mức có thể. Khánh Vân nghe trong người rần rần, tất cả máu nóng dồn lên não, nếu không bị khoá hai tay là cô chết chắc, trò này hơi bị ức chế một chút, cố lên, cố lên...

Bỗng...

Kim Duyên đứng vụt dậy xuống giường, vẻ mặt vô cùng nguy hiểm khác hẳn cái sự ngọt ngào dụ dỗ nãy giờ.

- BamBy, đây có giống lần đầu chị cưỡng bức em không? Vẫn nhớ chứ hả?

Á! Khánh Vân nghe như sét đánh ngang tai, ngữ điệu này có phải là sẽ hành hạ mình thật không? Không giống là chăm sóc cho lắm!! Chết rồi, một phút yếu lòng tự tra tay vào còng.

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me