LoveTruyen.Me

Van Duyen An Em Tu Cai Nhin Dau Tien Cover

Kim Duyên giật mình thức giấc khi ánh sáng tràn ồ ã vào phòng, chíu rọi từng ngóc ngách. Mặt trời lên cao vậy sao? Ừm, hôm nay là chủ nhật, lại vừa họp cổ đông xong hôm qua, coi bộ rất thoải mái.

Tên ngủ chung giường không ở đó, cô vươn vai bước xuống vào bathroom một lúc. Khi bước ra đã có cái mặt lù lù ở đâu đợi sẵn.

- Em ra ăn sáng luôn nha.

- Ừm.

Thoáng giật mình, Kim Duyên đi theo người đó ra phòng ăn. Leo đã đợi sẵn.

- Leo ngồi xuống ăn sáng chung luôn đi.

Khánh Vân lên tiếng.

Kim Duyên có hơi ngạc nhiên, trong nhà này chuyện gia nhân ngồi chung bàn có lẽ không xảy ra, hay Khánh Vâb xem trọng vệ sĩ của cô? Thôi, chẳng mấy để ý. Có điều, vệ sĩ của cô là ngồi xuống thật, người giữ kẽ như Leo cũng ngồi theo lời Khánh Vân sao? Đôi lông mày chau lại nhưng rồi cô cũng không để ý.

- Leo vất vả bảo vệ cho vợ tôi quá rồi!.

Khánh Vân lại bắt chuyện, lời lẽ hiền hậu ôn nhu, vô cùng khách khí.

Leo dường như có chút hoang mang, ngẩng lên nhìn chằm chằm người vừa phát ra âm thanh đó, một cái chớp mắt rất nhẹ, mau chóng lấy bình tâm.

- Không có gì! - Muốn khẳng định chủ quyền sao? Nhấn mạnh "vợ tôi" nữa chứ!

- Lát nữa chị có đi làm không? - Kim Duyên đột ngột quay sang hỏi Khánh Vân, cắt ngang cuộc trò chuyện nhạt nhẽo của cả hai.

- À có, hôm nay có cuộc họp đột suất ở công ty.

- Ờ! Chị Leo, hôm nay mình đi shopping.

Người "méo mó" nhất hôm nay có lẽ là Leo, toàn phải nghe mấy tin giật mình.

- Ừm được.

- Ơ, đợi chị đi làm về rồi đưa em đi. - Khánh Vân đột nhiên khẩn trương.

- Không cần. - Kim Duyên lãnh đạm phun ra hai chữ, rồi im lặng ăn không nói đến ai thêm.

Nhưng đến lúc ăn xong, khi gia nhân dọn dẹp, cô lại lên tiếng, nhẹ giọng hơn, ngọt ngào hơn.

- Chị đi làm đi, tôi thấy gì hợp sẽ mua cho chị. - Tự nhiên lại thấy áy náy trong lòng, dẫu sao Khánh Vân cũng rất tốt với cô.

Chà chà, dỗ dành sao? Khánh Vân nghe thanh âm khác thường này lòng liền vui sướng.

- Được! - Thế thì đi họp cũng thoải mái hơn chứ!

Có lẽ, chỉ cần cô ấy một giây thôi để tâm đến, cũng đã làm cho ai đó nước mắt đầm dìa vì mừng rỡ.

**********

Leo đứng sau, hai tay đút túi quần, ngạo nghễ mà kiên nhẫn chờ đợi Kim Duyên chọn quần áo. Chỉ vài tiếng đồng hồ mà cô đã mua được cả đóng từ đồ thể thao, công sở, ở nhà và cả đầm dạ hội, muốn gom hết trung tâm thương mại về sao?

Hôm nay Kim Duyên tràn đầy sức sống, không ũ rũ nữa, gương mặt hưng phấn từ sáng đến giờ. Leo không hiểu sao, bản thân lại thích đứng yên ổn dõi theo cô ấy vui vẻ như thế? Luôn muốn đặt cô ấy trong tầm mắt, điều này bây giờ, dường như không còn nằm trong phạm trù công việc nữa rồi, mà là... thích như thế!

Kim Duyên chỉ mím khoé môi đỏ, dù không cười cũng vô tình khiến trái tim ai đó nghiêng ngã. Bây giờ đã đã hiểu, vì sao người bạn thân của mình yêu cô ấy bất chấp?

Ngắm Kim Duyên uyển chuyển thướt tha đi qua đi lại, bất giác Leo biểu hiện một ý cười, nhưng rồi, gương mặt Khánh Vân đột nhiên vụt qua trong đầu, nụ cười liền khựng lại, tắt ngủm, ném vào một hành tinh nào đó xa xôi.

- Chị Leo, tất cả đồ là mua cho chị.

Kim Duyên quay ra sau lưng, lên tiếng kéo tâm trí Leo đang chu du về thực tại.

- Gì???

- Không trừ lương đâu, yên tâm đi, hôm chị đến làm đâu có mang theo đồ. Giờ qua bên kia một chút.

Kim Duyên  vẫn còn nhiều năng lượng, kéo tay Leo đi khi người kia còn đang bận ngỡ ngàng. Đứng trước hiệu đồng hồ danh tiếng, Kim Duyên tỉ mỉ xem từng cái, và chọn một kiểu dáng tinh tế nhất, đắc đỏ nhất, sang trọng nhất.

- Lấy hai cái. - Kim Duyên gật đầu hài lòng dặn cô nhân viên bán hàng.

Cô ta mừng rơn chạy đi gọi quản lý, đồng hồ kim cương lại không nghĩ ngợi mà mua một lượt hai cái...

...

Khánh Vân ngồi trong phòng họp nghe mấy vị cổ đông luống tuổi nói huyên thuyên, toàn những điều mình đã dự trù trước, chẳng có gì đặc biệt, thế mà cũng mở họp đột xuất, chán phát điên lên.

Cầm chiếc điện thoại dưới bàn xoay xoay hờ hững, ngón tay mảnh dẻ trắng nõn quẹt qua quẹt lại...

Chợt vụt qua một ý tưởng nào đó, khoé môi nhếch lên nụ cười ma mãnh.

***

Kim Duyên đang định rủ Leo đến một spa bất kì để thư giãn cuối tuần, chợt điện thoại rung lên.

"Hôm nay tôi cảm thấy trong người rất phấn khích, thừa thải một số năng lượng nào đó cần giải phóng ra ngoài. Không biết em có rảnh không? 1 tiếng nữa nhé! Em đến nhà tôi hay tôi đến nhà chồng em?"

Hiển thị trên màn hình là số được lưu "Tên Biến Thái" .

Aaaaaa... Kim Duyên tối sầm mặt mũi, đồ trơ trẽn. Còn hỏi rảnh không? Ả nói như thế có nghĩa là bắt buộc rồi, rảnh hay không cũng đâu trái ý ả được?

"Biến thái, ở đó đi".

Ok ok, em được chọn địa điểm còn đòi gì nữa?

Kim Duyên bất mãn cất điện thoại. Bên kia, giữa phòng họp nồng nặc mùi đàn ông chán ngắt, cánh môi ai đó vẽ nụ cười tươi.

Kim Duyên cắn nhẹ môi ngẫm nghĩ, ánh mắt thoáng lướt qua Leo, mím môi.

- Lát nữa tôi có việc... À ừm... Chắc... Chắc chị không cần theo tôi đâu, cứ về nhà trước tôi sẽ về sau.

Kim Duyên ngập ngừng, mắt không còn hướng về phía Leo, gương mặt phiếm hồng quay đi nơi khác.

- À ừm... Thật ra... Có vài đứa bạn cũ hẹn đi cafe, chị đi theo không tiện.

- Được.

Thì ý là điều đình Leo đi chỗ khác thôi, đâu cần phải giải thích nhiều như thế, đâu cần ấp úng ngập ngừng như người có lỗi vầy!

Leo mím môi khẽ nén một hơi thở buồn trước thái độ này.

- Được! - Dĩ nhiên Khánh Vân sẽ biết cách bảo vệ cô ấy khi không có mình.

...

Kim Duyên cắn răng nén những tiếng rên rĩ phóng túng khi người kia mặc tình kích thích đủ trò trên cơ thể cô. Hai gò bồng đảo bị người ta dày vò không thương tiếc.

- Này, vào trong phòng đi.. Ưmmm...

Kim Duyên khó khăn cố lên tiếng giữa những tiếng thở hổn hển đứt quãng.

- Ở đây là sofa... - Nghiến răng ken két.

Vừa nhìn thấy cô từ cửa bước vào đã lập tức lao tới vật ra sofa hôn hít, thật là con người tuỳ tiện.

Môi BamBy vẫn trãi đều qua lại hai đỉnh ngực hồng hào đã bóng nhẵn, không thèm để ý lời cô, quần áo vứt lăn lóc dưới sàn nhà. Hai cơ thể không mảnh vải quấn nhau đê mê.

- Ưmmmm từ từ... BamBy... - Kim Duyên chẳng bao giờ kham nổi sự kích thích mãnh liệt từ người này.

- Ưm.mm... Ahhhh... - Thêm một tiếng rên dài khi cánh hoa e ấp trơn ướt của cô, ngập hết trong khuôn miệng đẹp đẽ kia. Hết mong chuyển địa điểm.

BamBy ra sức hút hết mật ngọt trên đó, giống như đã rất lâu ngày bị bỏ đói, càng lúc càng mạnh bạo hơn làm cô chết ngất đi đi về về giữa khoái cảm lẫn đau đớn.

- Đừng... Nhẹ...nhẹ thôi...

Đúng là thật dư năng lượng cần giải phóng mà!

Kim Duyên lần nữa phải thét lên khi ba ngón tay tìm vào sâu trong người mình, từng thành vách trong cô, từng thớ thịt non mềm cảm nhận rõ nét vật cứng rắn liên tục luận động sâu trong đó.

Dần dần, sự mê man dịu vợi đưa hồn cô lên mây phiêu diêu, cảm giác đau đớn giảm dần... Không còn nghĩ ngợi được gì, chỉ có những âm thanh vô nghĩa phát ra trong cổ họng, rất khó khắc chế... Dường như, cô đã gọi tên người ta rất nhiều lần giữa hơi thở đứt quãng gấp gáp.

- Aaaa.a... - Cô không thể kiềm nén thêm, một tiếng rên rĩ thường thượt, cả cơ thể run rẩy mạnh, phía dưới co thắt không ngừng, cảm xúc hoàn toàn bùng nổ trong vài chục giây... Sau đó từ từ lắng dịu. Đạt cao trào.

Lúc hoàn toàn bình phục, Kim Duyên gục hẳn xuống sofa, bẹp dí, cơ thể kia cũng đổ lên người cô, đè phía trên.

Cô mặc kệ, lần nào chẳng vậy. Có điều, lần này nằm lim dim chưa được bao lâu, liền cảm nhận, cơ thể trống trơn phía trên đang vặn vẹo. Cô đột nhiên có chút sờ sờ, chưa quen lắm, muốn một lần nữa sao?

Không phải, hai bàn tay hư hỏng không có hành động gì, chỉ chóng xuống sofa để nhỏm dậy, ra sức cọ xác hai cơ thể vào nhau.

Phút chốc, Kim Duyên vẫn chưa ý thức được người kia muốn làm gì? Nhưng cơ thể cô lại bị cọ xác đến mức nóng hực lên, còn cảm nhận được đôi gò bồng đảo của người kia phập phòng áp lên ngực mình mềm mại, mê man...

Một bên đùi cô bị kẹp chặt bởi hai chân người đó, sự ướt át từ giữa đôi trường túc của ai kia truyền tới, cô cảm thụ rõ ràng... Hình như còn... Ướt hơn mình...

- Bam...By... - Cô lấp lấp không ra hơi, thấp thoáng hiểu ra vấn đề.

- Em chỉ cần nằm im thôi... Tôi cũng có chút khó chịu... - BamBy lên tiếng, nhưng hơi thở phả vào tai cô có phần gấp gáp, hổn hển hơn, giọng trầm đục hơn.

Kim Duyên liền nằm im không dám động đậy, mặc kệ người phía trên muốn làm gì cũng được... Một khoảnh khắc, trong lòng dậy lên cảm giác hơi hơi kì lạ... Chút ý tưởng vụt qua, cũng muốn làm BamBy thoã mãn như người ta đã làm cho mình? Chị ta có vẻ như rất khó chịu...

Ôi không không! Không được! Vô đạo đức! Không thể phóng đãng hơn được nữa.

Cô nghe cơ thể mình càng lúc càng bị người phía trên ép chặt, những âm thanh mị tình từ cổ họng BamBy vọng xuống ư ử... Thôi, tốt nhất nằm im, mắt lim dim thưởng thụ cảm giác bị chèn ép dịu vợi này.

Một lúc... Cô nghe tiếng gầm gừ mạnh mẽ ở cổ họng người phía trên, từ từ mở mắt, thấy gương mặt trắng nõn ấy đỏ lừ, ngã ba nơi áp chặt dưới đùi cô cũng run lên mạnh mẽ... BamBy dần dần đổ gục trên người cô lần nữa.

Qua thêm một thời gian, hơi thở trầm đục của BamBy mới bình phục, lăn sang bên cạnh, ôm thân thể cô vào lòng. Kim Duyên đã không còn chống cự cái ôm chặt sau cơn mây mưa rã rời.

Chẳng biết cô có nhận ra không? Qua mỗi lần ân ái, cơ thể cả hai gần nhau thêm một chút, xích lại thêm một chút, khít khao hơn một chút... Cô "ngoan" hơn một chút...

- Nghỉ ngơi thôi... - Cánh môi BamBy khẽ mỉm cười.

- Giải phóng xong năng lượng rồi đó hả? - Kim Duyên chợt lên tiếng, có chút giễu cợt, môi cô từ lúc nào cũng vẽ nên nụ cười, chính bản thân không hề biết. Cô biết đùa sao?

- Ừ, ôm một chút cho lại sức. - BamBy càng ôm cô vùi vào lòng mình sâu hơn.

Kim Duyên không chấp nữa, cô mệt, muốn ngủ một hồi, mặc kệ đây là sofa, bây giờ thì dù ngoài vườn cô cũng không quản!

Nhưng chưa nghỉ ngơi được bao lâu, điện thoại BamBy reo. Mệt lữ, không muốn bắt máy, BamBy vẫn bất động.

Đến cuộc thứ năm, thứ sáu gì đó, BamBy nhíu mày khó chịu với tiếng ồn, vã lại chắc có chuyện gì gấp thì bên kia mới kiên nhẫn như thế. Mò mẫm tìm điện thoại, đâu rồi? Trong túi quần, ôi quần không ở trong người... Đâu mất rồi? Nhoài lên một chút với lấy cái quần lăn lóc dưới đất tìm điện thoại.

- Alo! - Giọng BamBy lè nhè.

Kim Duyên không mở mắt, nhưng không phải ngủ, cô bị tiếng ồn làm phiền, cơ thể BamBy còn động đậy hoài làm cô phải động đậy theo, bởi hai thân thể dán chặt vào nhau cứng hơn keo 502.

- ...Chủ tịch...

Kim Duyên loáng thoáng nghe được có bấy nhiêu trong điện thoại, giọng bên kia khẩn trương vô cùng.

Chủ tịch sao? Chị ta là chủ tịch? Chủ tịch gì? Giọng nói phát ra trong điện thoại cũng quen quen nhưng nhất thời không nhớ là ai? Kim Duyên ngờ ngợ.

Nhưng cô không nghe thêm được gì, cũng chẳng có nhiều thời gian nghĩ ngợi, BamBy vừa nghe xong điện thoại lập tức bật dậy như cái máy, lập cập mặc đồ, bỏ rớt cô trần trụi trên sofa, vẻ như có chuyện hệ trọng.

- Gì vậy? - Kim Duyên khó chịu xoay người vì sự trống vắng xâm nhập, hơi ấm rời xa.

- Tôi có chuyện gấp phải đi ngay. - Chỉ nói bấy nhiêu, BamBy phóng như bay ra ngoài bỏ cô không thương tiếc, quần áo chị ta còn sộc sệch vì mặc vội.

Kim Duyên nghe sự hụt hẫng xâm chiếm, ăn sạch người ta rồi bỏ đi, hơi tủi thân một chút... Ấm ức đứng lên vào toilet.

Bạn đang đọc truyện trên: LoveTruyen.Me